Hôm nay, tin tức về ngân sách của bang California được đứng
hàng đầu về tin tức thế giới trên các báo giấy lẫn báo điện tử. Thực sự
thì không đẹp một chút nào khi cách đây chục năm California là bang
giầu nhất nước Mỹ thì hôm nay ngân sách của bang này thâm hụt tăng lên
tới 16 tỷ USD. Tệ nữa là sự thâm hụt này đã vượt lên khỏi các dự đoán
chỉ cách đây vài tháng và điều này đã buộc Jerry Brown phải cắt giảm
giảm nghiêm trọng trong ngân
sách toàn bang nhất là chi tiêu cho trường học và an toàn công cộng nếu
cử tri không chấp thuận tăng thuế vào tháng Mười. Thế thì Jerry Brown
hay Arnold Schwarzenegger hay Dân Chủ hay Cộng Hòa cũng đều chỉ là những
kẻ bịp bợm khi ra tranh cử nhưng khi có chức vị thì hoàn toàn khác hẳn.
Đầu tuần khi Paul Krugman đả kích Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Ben
Bernanke, Krugman nói rằng Bernanke đã không làm đủ để giúp nền kinh tế
Mỹ phục hồi, thậm chí Krugman nói là Bernanke phải bơm thêm nhiều tiền
nữa vào nền kinh tế, có nghĩa là thúc đẩy lạm phát thay vì 2% thì phải
để cho nó lên tới 4% lạm phát. Như vậy, Krugman lập luận rằng không có
gì phải là quá đáng sợ. Giá cả tăng cao sẽ khuyến khích mọi người mua
hàng hóa ngay bây giờ dự trữ, không sau này giá nó sẽ lên cao hơn và
điều này ông Kinh Tế Gia sa-lông Krugman, một người chưa bao giờ làm một
nghề nào khác hơn là nghề dậy học, đã lên tiếng dậy dỗ Bernanke là tăng
lạm phát sẽ làm giảm giá trị "thực" nợ của Mỹ.
Câu hỏi không phải là ai "Thiếu thận trọng, khinh suất" (reckless) nhưng nhìn vào những ý kiến thiên tả của ông thầy kinh tế Paul Krugman, thay vì dùng mục tiêu lạm phát dài hạn là 2%, với ý tưởng đẩy lạm phát lên 4%, Krugman đẩy suy nghĩ của người Mỹ vào tình trạng lo lắng hơn, hiện giờ mức độ tin tưởng của người dân Mỹ về chính phủ họ đang ở mức độ thấp nhất, con số thất nghiệp mà chính phủ tuyên bố chỉ là giả tạo mà mà đã hơn 8%, mức độ không tin tưởng vào chính sách kinh tế của Washington cho cả hai đảng lên cao chưa từng thấy từ lúc làm thống kê, thử nghĩ nếu lạm phát gia tăng gấp đôi, thử nghĩ là các doanh nghiệp sẽ bỏ tiền ra đầu tư thêm hay họ sẽ thắt chặt túi tiền của họ hơn nữa.
Trong hơn 3 năm qua, chính quyền của Obama và Ben Bernanke, cộng với chính sách trước đó của Bush, họ đã bơm trên 12 ngàn tỉ dollar "cứu trợ ngân hàng" (Troubled Assets Relief Program), "Cash For Clunkers" (cho tiền mua xe), đạo luật giảm thuế, thất ngiệp (Tax Relief, Unemployment Insurance Reauthorization, and Job Creation Act of 2010)...
Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Ben Bernanke qua những chương trình phí phạm như Operation Twist, Quantitative easing 1, 2, 3 (QE) kết quả thực là thê thảm. Người dân Mỹ cộng với các doanh nghiệp tiếp tục giữ chặt tiền mặt, không chi tiêu, hãng xưởng không dùng tiền của họ để tuyển thêm người. Hiện nay tiền mặt dự trữ của người dân lẫn doanh nghiệp Mỹ theo tờ WallStreet Journal có hơn 3 ngàn tỉ dollar không làm gì hết họ chỉ để trong ngân hàng đợi một chính sách rõ ràng của chính phủ Mỹ trước khi có những quyết định đầu tư quan trọng. Nếu Bernanke mà nghe lời Krugman phí phạm cả ngàn tỉ dollars nữa thì chỉ lợi cho WallStreet chứ người dân Mỹ sẽ tiếp tục nhìn thấy một kinh tế ảm đạm. Hãng xưởng sau hơn 3 năm sa thải khoảng 27 triệu nguời, hôm nay tỉ lệ có chậm lại chỉ vì họ đã sa thải gẩn hết người của họ, không còn ai để sa thải nên con số thất nghiệp mới chậm lại chứ đây phải tài giỏi gì của Washington hay Dân Chủ hay Cộng Hòa.
Trước khi là Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang, Ben Bernanke đã từng dậy về kinh tế tại Stanford Graduate School of Business từ 1979 đến 1985, là Giáo sư thỉnh giảng tại New York University và là giáo sư hợp đồng về Kinh Tế "tenured professor" tại Princeton University in the Department of Economics Ông ta cũng là trưởng khối về bộ môn Kinh Tế từ 1996 đến tháng 9 2002. Năm 2002, trong một buổi nói chuyện về giảm phát (deflation), Ben không ngần ngại tuyên bố theo đuổi một chính sách in tiền vô tội vạ (tương tự như chính sách của Milton Friedman) để ngăn cản giảm phát. Sau đó Ben được báo chí vinh hạnh gán cho một tên lóng là "ông trực thăng bỏ tiền""helicopter drop" Ben Bernanke.
Nhìn như vậy đã cho thất rõ là ông giáo sư "trực thăng*" Ben Bernanke vẫn còn thua ông giáo sư kinh tế sa-lông Krugman xa về khoản tung tiền của nước Mỹ. Nhiều viên chức chính quyền Mỹ hiện nay rất đồng quan điểm với ông Nobel về kinh tế thiên tả Krugman này. Chỉ có một điểm hơi nhậy cảm là sau hơn 3 năm nay, nước Mỹ đang từ một cường quốc về kinh tế thì nay là một nước phải ngửa tay xin mượn tiền kẻ thù cũ của họ là Trung Quốc để được chi tiêu cho các chương trình xa xỉ mà các ứng cử viên Tổng Thống như Obama hay Romney hứa hẹn, mị dân.
Tương tự như Hy Lạp (Greece), như đã từng tiên đoán trước đây, Hy Lạp với những chương trình chi tiêu xã hội rộng rãi trong quá khứ. Nay một đế quốc Hy Lạp chỉ được nhắc tới trong các bài học về lịch sử để mà các học sinh được biết để mà lo sợ và học hỏi để tránh nếu trở thành lãnh tụ anh minh của đất nước. Cho dù Hy Lạp có muốn bán đứng đất đai hay cho thuê tô giới thì Hy Lạp không những đã xụp đổ mà sẽ xụp đổ một lần nữa khi chính phủ thiên tả của Evangelos Venizelos (đảng Xã Hội) thành lập. Với sự từ chối thắt lưng buộc bụng để trả nợ các nước trong Liên Hiệp Âu Châu khác, Hy Lạp sẽ phải rời bỏ Liên Hiệp Âu Châu (hay bị đá đi?), thất nghiệp hiện nay là 50%, nếu phải rời bỏ Liên Hiệp Âu Châu, Hy Lạp sẽ thấy GDP mất thêm 20%, lạm phát gia tăng 40% - 50% và tỉ lệ lạm phát so sánh với GDP là 200%. Đây là bài học của nhiều nước trên thế giới, nước Mỹ sẽ không thấy nước của họ không xa lắm đi vào con đường Hy Lạp nếu họ tiếp tục muốn nợ nần cho các tham vọng chi tiêu quá trớn.
Viễn ảnh đen tối của California cộng với kinh tế thế giới đi vào suy thoái ngay cả Trung Quốc cũng không thoát khỏi, thì tại Việt Nam chúng ta, theo con số của chính phủ Việt Nam nhưng khó kiểm chứng thì tỷ lệ doanh nghiệp ngừng sản xuất và giải thể trong năm 2011 và quý I/2012 là 8.4% (trong đó ngừng sản xuất là 4.3%, giải thể là 4.1%). Tuy nhiên, chỉ có 17% trong số các doanh nghiệp giải thể tiến hành chuyển đổi ngành nghề, mua bán sáp nhập hay thành lập mới. Trong khi đó với cái thùng không đáy, các công ty quốc doanh nhà nước cũng phải đóng cửa: Tỷ lệ phá sản ở doanh nghiệp nhà nước là 2.7%. Các chuyên gia về kinh tế của Nhật Bản nhận định trong cuộc hội thảo về Bubble Economy thì Việt nam đang đứng trên bờ nguy hiểm về các bất động sản và ngân hàng. Naito Junichi, Chủ Tịch Japanese Credit Union so sánh Việt Nam đang đi vào suy thoái tương tự như Nhật trong những thập niên 90s về khủng hoảng kinh tế. Ngoài các bệnh triền miên này, Việt Nam còn lâm vào tình trạng tham nhũng, thiếu minh bạch, thiếu cơ quan kiểm soát dễ đi vào những vụ đàn áp gây ra bất ổn chính trị xã hội làm lo ngại các nhà đầu tư nước ngoài.
Các cuộc khủng hoảng kinh tế trên thế giới đưa đến hậu quả là chính trị thiếu ổn định. Tại Pháp, ứng cử viên thiên tả Francois Hollande đã đá bại Tổng Thống Pháp thiên hữu Nicolas Sarkozy. Thực sự thì Nicolas Sarkozy nào có phải thiên hữu đâu. Sarkozy vào tháng Giêng đã từng tuyên bố là ông ta sẽ tăng thuế tiêu thụ thêm 1.6% là 21.2% (wow) và thu thêm thuế lời về đầu tư là 2% nữa. Như vậy thì cho thấy chính phủ thiên hữu ở Âu Châu có lẽ khác xa với quan điểm thiên hữu ở Mỹ xa. Còn Tổng Thống Pháp mới, Francois Hollande, thì hăm he là sẽ đánh thuế trên những người giầu Pháp là 75% một năm. Đừng sợ, dân giầu ở Pháp sẽ theo chân Eduardo Saverin, một trong bốn người đồng sáng lập trang mạng xã hội Facebook, vừa từ bỏ quốc tịch Mỹ để sang Singapore ở và... trốn thuế vì hãng Facebook hy vọng gầy thêm được $11.8 tỉ qua việc bán IPO, mà cổ phần của Saverin có khoảng 2%.
Thế mới biết là quốc gia nào khôn hơn quốc gia nào, người dân nào giỏi hơn nguời dân nào, chính sách nào hay hơn chính sách nào. Một bên khổ sở vì sưu cao thuế nặng như California hay nước Mỹ thì sẽ đẻ ra các quốc gia như Singapore để có nơi đất lành chim đậu. Cách đây ngàn năm thì rời bỏ từ một đại dương này sang một vùng đất khác là chuyện không tưởng nhưng bây giời thỉ chỉ cần một ông luật sư và một cái vé máy bay cộng thêm tiền thì quốc gia nào tử tế sẽ là quốc gia của mình. Còn nếu không muốn đi xa lắm hay vì ngôn ngữ bất đồng thì dân California có thể chạy sang các bang không phải đóng thuế như Alaska, Florida, Nevada, New Hampshire, South Dakota, Tennessee, Texas, Washington, và Wyoming. Ít nhất nước Mỹ có 50 bang nhỏ, mình có thể lựa chọn 50 kiếu sống khác nhau không như Việt Nam, nếu chính phủ trung ương mà làm láo thì mình chẳng còn nơi nào yên ổn để sinh sống. Tài giỏi hơn thì có Tổng Thống bịp bơm Putin của Nga, làm Tổng Thống 8 năm, rồi phải từ chức vì Hiến Pháp không cho phép, thì quay lại làm Thủ Tướng 4 năm, rồi bản cũ soạn lại làm lại Tổng Thống Nga 8 năm nữa. Còn các quan tham Việt Nam thì có thể bắt chước Putin hay làm hay hơn nữa là đẻ ra Đảng Cộng Sản Việt Nam, xào nấu ra Hiến Pháp mà chỉ cho phép đảng viên đảng Cộng Sản ứng cử, tranh cử, rồi các quan tham vẽ lại lịch sử, vô học bất tài thì chỉ đi học các lớp đại học tại chức, vài tháng sau sẽ có bằng Cử Nhân, Thạc Sĩ, Tiến Sĩ rồi đẻ ra công ty quốc doanh để trị dân, đút túi. Cái này thì các nước Cộng Sản là làm hay nhất chưa kể hàng tháng lại có bảng đỏ sao vàng với những câu bất hủ như "Đảng Cộng Sản Việt Nam muôn năm" thế thì là đúng nhất rồi. Con người có một mẫu số chung nhất là những người bị ảnh hưởng chế độ phong kiến trước đây đó là bất tài nhưng thích được ca tụng mà nhiều nhất xẩy ra ở các quốc gia độc tài, Cộng Sản, đầu óc lạc hậu như Việt Nam, Trung Quốc, Miến Điện, Lào, Triều Tiên nhưng ngược lại họ lại thích chỉ trích các quốc gia, chế độ khác. Cái tốt không học lại chỉ thích học cái xấu của kẻ khác - đúng là vòng luẩn quẩn của loài người.
Martian Mobile
Câu hỏi không phải là ai "Thiếu thận trọng, khinh suất" (reckless) nhưng nhìn vào những ý kiến thiên tả của ông thầy kinh tế Paul Krugman, thay vì dùng mục tiêu lạm phát dài hạn là 2%, với ý tưởng đẩy lạm phát lên 4%, Krugman đẩy suy nghĩ của người Mỹ vào tình trạng lo lắng hơn, hiện giờ mức độ tin tưởng của người dân Mỹ về chính phủ họ đang ở mức độ thấp nhất, con số thất nghiệp mà chính phủ tuyên bố chỉ là giả tạo mà mà đã hơn 8%, mức độ không tin tưởng vào chính sách kinh tế của Washington cho cả hai đảng lên cao chưa từng thấy từ lúc làm thống kê, thử nghĩ nếu lạm phát gia tăng gấp đôi, thử nghĩ là các doanh nghiệp sẽ bỏ tiền ra đầu tư thêm hay họ sẽ thắt chặt túi tiền của họ hơn nữa.
Trong hơn 3 năm qua, chính quyền của Obama và Ben Bernanke, cộng với chính sách trước đó của Bush, họ đã bơm trên 12 ngàn tỉ dollar "cứu trợ ngân hàng" (Troubled Assets Relief Program), "Cash For Clunkers" (cho tiền mua xe), đạo luật giảm thuế, thất ngiệp (Tax Relief, Unemployment Insurance Reauthorization, and Job Creation Act of 2010)...
Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Ben Bernanke qua những chương trình phí phạm như Operation Twist, Quantitative easing 1, 2, 3 (QE) kết quả thực là thê thảm. Người dân Mỹ cộng với các doanh nghiệp tiếp tục giữ chặt tiền mặt, không chi tiêu, hãng xưởng không dùng tiền của họ để tuyển thêm người. Hiện nay tiền mặt dự trữ của người dân lẫn doanh nghiệp Mỹ theo tờ WallStreet Journal có hơn 3 ngàn tỉ dollar không làm gì hết họ chỉ để trong ngân hàng đợi một chính sách rõ ràng của chính phủ Mỹ trước khi có những quyết định đầu tư quan trọng. Nếu Bernanke mà nghe lời Krugman phí phạm cả ngàn tỉ dollars nữa thì chỉ lợi cho WallStreet chứ người dân Mỹ sẽ tiếp tục nhìn thấy một kinh tế ảm đạm. Hãng xưởng sau hơn 3 năm sa thải khoảng 27 triệu nguời, hôm nay tỉ lệ có chậm lại chỉ vì họ đã sa thải gẩn hết người của họ, không còn ai để sa thải nên con số thất nghiệp mới chậm lại chứ đây phải tài giỏi gì của Washington hay Dân Chủ hay Cộng Hòa.
Trước khi là Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang, Ben Bernanke đã từng dậy về kinh tế tại Stanford Graduate School of Business từ 1979 đến 1985, là Giáo sư thỉnh giảng tại New York University và là giáo sư hợp đồng về Kinh Tế "tenured professor" tại Princeton University in the Department of Economics Ông ta cũng là trưởng khối về bộ môn Kinh Tế từ 1996 đến tháng 9 2002. Năm 2002, trong một buổi nói chuyện về giảm phát (deflation), Ben không ngần ngại tuyên bố theo đuổi một chính sách in tiền vô tội vạ (tương tự như chính sách của Milton Friedman) để ngăn cản giảm phát. Sau đó Ben được báo chí vinh hạnh gán cho một tên lóng là "ông trực thăng bỏ tiền""helicopter drop" Ben Bernanke.
Nhìn như vậy đã cho thất rõ là ông giáo sư "trực thăng*" Ben Bernanke vẫn còn thua ông giáo sư kinh tế sa-lông Krugman xa về khoản tung tiền của nước Mỹ. Nhiều viên chức chính quyền Mỹ hiện nay rất đồng quan điểm với ông Nobel về kinh tế thiên tả Krugman này. Chỉ có một điểm hơi nhậy cảm là sau hơn 3 năm nay, nước Mỹ đang từ một cường quốc về kinh tế thì nay là một nước phải ngửa tay xin mượn tiền kẻ thù cũ của họ là Trung Quốc để được chi tiêu cho các chương trình xa xỉ mà các ứng cử viên Tổng Thống như Obama hay Romney hứa hẹn, mị dân.
Tương tự như Hy Lạp (Greece), như đã từng tiên đoán trước đây, Hy Lạp với những chương trình chi tiêu xã hội rộng rãi trong quá khứ. Nay một đế quốc Hy Lạp chỉ được nhắc tới trong các bài học về lịch sử để mà các học sinh được biết để mà lo sợ và học hỏi để tránh nếu trở thành lãnh tụ anh minh của đất nước. Cho dù Hy Lạp có muốn bán đứng đất đai hay cho thuê tô giới thì Hy Lạp không những đã xụp đổ mà sẽ xụp đổ một lần nữa khi chính phủ thiên tả của Evangelos Venizelos (đảng Xã Hội) thành lập. Với sự từ chối thắt lưng buộc bụng để trả nợ các nước trong Liên Hiệp Âu Châu khác, Hy Lạp sẽ phải rời bỏ Liên Hiệp Âu Châu (hay bị đá đi?), thất nghiệp hiện nay là 50%, nếu phải rời bỏ Liên Hiệp Âu Châu, Hy Lạp sẽ thấy GDP mất thêm 20%, lạm phát gia tăng 40% - 50% và tỉ lệ lạm phát so sánh với GDP là 200%. Đây là bài học của nhiều nước trên thế giới, nước Mỹ sẽ không thấy nước của họ không xa lắm đi vào con đường Hy Lạp nếu họ tiếp tục muốn nợ nần cho các tham vọng chi tiêu quá trớn.
Viễn ảnh đen tối của California cộng với kinh tế thế giới đi vào suy thoái ngay cả Trung Quốc cũng không thoát khỏi, thì tại Việt Nam chúng ta, theo con số của chính phủ Việt Nam nhưng khó kiểm chứng thì tỷ lệ doanh nghiệp ngừng sản xuất và giải thể trong năm 2011 và quý I/2012 là 8.4% (trong đó ngừng sản xuất là 4.3%, giải thể là 4.1%). Tuy nhiên, chỉ có 17% trong số các doanh nghiệp giải thể tiến hành chuyển đổi ngành nghề, mua bán sáp nhập hay thành lập mới. Trong khi đó với cái thùng không đáy, các công ty quốc doanh nhà nước cũng phải đóng cửa: Tỷ lệ phá sản ở doanh nghiệp nhà nước là 2.7%. Các chuyên gia về kinh tế của Nhật Bản nhận định trong cuộc hội thảo về Bubble Economy thì Việt nam đang đứng trên bờ nguy hiểm về các bất động sản và ngân hàng. Naito Junichi, Chủ Tịch Japanese Credit Union so sánh Việt Nam đang đi vào suy thoái tương tự như Nhật trong những thập niên 90s về khủng hoảng kinh tế. Ngoài các bệnh triền miên này, Việt Nam còn lâm vào tình trạng tham nhũng, thiếu minh bạch, thiếu cơ quan kiểm soát dễ đi vào những vụ đàn áp gây ra bất ổn chính trị xã hội làm lo ngại các nhà đầu tư nước ngoài.
Các cuộc khủng hoảng kinh tế trên thế giới đưa đến hậu quả là chính trị thiếu ổn định. Tại Pháp, ứng cử viên thiên tả Francois Hollande đã đá bại Tổng Thống Pháp thiên hữu Nicolas Sarkozy. Thực sự thì Nicolas Sarkozy nào có phải thiên hữu đâu. Sarkozy vào tháng Giêng đã từng tuyên bố là ông ta sẽ tăng thuế tiêu thụ thêm 1.6% là 21.2% (wow) và thu thêm thuế lời về đầu tư là 2% nữa. Như vậy thì cho thấy chính phủ thiên hữu ở Âu Châu có lẽ khác xa với quan điểm thiên hữu ở Mỹ xa. Còn Tổng Thống Pháp mới, Francois Hollande, thì hăm he là sẽ đánh thuế trên những người giầu Pháp là 75% một năm. Đừng sợ, dân giầu ở Pháp sẽ theo chân Eduardo Saverin, một trong bốn người đồng sáng lập trang mạng xã hội Facebook, vừa từ bỏ quốc tịch Mỹ để sang Singapore ở và... trốn thuế vì hãng Facebook hy vọng gầy thêm được $11.8 tỉ qua việc bán IPO, mà cổ phần của Saverin có khoảng 2%.
Thế mới biết là quốc gia nào khôn hơn quốc gia nào, người dân nào giỏi hơn nguời dân nào, chính sách nào hay hơn chính sách nào. Một bên khổ sở vì sưu cao thuế nặng như California hay nước Mỹ thì sẽ đẻ ra các quốc gia như Singapore để có nơi đất lành chim đậu. Cách đây ngàn năm thì rời bỏ từ một đại dương này sang một vùng đất khác là chuyện không tưởng nhưng bây giời thỉ chỉ cần một ông luật sư và một cái vé máy bay cộng thêm tiền thì quốc gia nào tử tế sẽ là quốc gia của mình. Còn nếu không muốn đi xa lắm hay vì ngôn ngữ bất đồng thì dân California có thể chạy sang các bang không phải đóng thuế như Alaska, Florida, Nevada, New Hampshire, South Dakota, Tennessee, Texas, Washington, và Wyoming. Ít nhất nước Mỹ có 50 bang nhỏ, mình có thể lựa chọn 50 kiếu sống khác nhau không như Việt Nam, nếu chính phủ trung ương mà làm láo thì mình chẳng còn nơi nào yên ổn để sinh sống. Tài giỏi hơn thì có Tổng Thống bịp bơm Putin của Nga, làm Tổng Thống 8 năm, rồi phải từ chức vì Hiến Pháp không cho phép, thì quay lại làm Thủ Tướng 4 năm, rồi bản cũ soạn lại làm lại Tổng Thống Nga 8 năm nữa. Còn các quan tham Việt Nam thì có thể bắt chước Putin hay làm hay hơn nữa là đẻ ra Đảng Cộng Sản Việt Nam, xào nấu ra Hiến Pháp mà chỉ cho phép đảng viên đảng Cộng Sản ứng cử, tranh cử, rồi các quan tham vẽ lại lịch sử, vô học bất tài thì chỉ đi học các lớp đại học tại chức, vài tháng sau sẽ có bằng Cử Nhân, Thạc Sĩ, Tiến Sĩ rồi đẻ ra công ty quốc doanh để trị dân, đút túi. Cái này thì các nước Cộng Sản là làm hay nhất chưa kể hàng tháng lại có bảng đỏ sao vàng với những câu bất hủ như "Đảng Cộng Sản Việt Nam muôn năm" thế thì là đúng nhất rồi. Con người có một mẫu số chung nhất là những người bị ảnh hưởng chế độ phong kiến trước đây đó là bất tài nhưng thích được ca tụng mà nhiều nhất xẩy ra ở các quốc gia độc tài, Cộng Sản, đầu óc lạc hậu như Việt Nam, Trung Quốc, Miến Điện, Lào, Triều Tiên nhưng ngược lại họ lại thích chỉ trích các quốc gia, chế độ khác. Cái tốt không học lại chỉ thích học cái xấu của kẻ khác - đúng là vòng luẩn quẩn của loài người.
Martian Mobile
Nguồn: Dân Luận
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét