Ngô Nhân Dụng
“Việt Nam phải chạy đua kinh tế
với Trung Quốc!” Nói thì dễ, nhưng có thể thực hiện được hay không? Có
nhiều yếu tố cho thấy nước ta có khả năng đạt được mục tiêu đó.
Với điều kiện chính quyền không ngăn cản tiềm năng phát triển của
người dân, đặc biệt là các thanh niên sắp vào đời, và các nhà kinh doanh
tư nhân.
Trước hết, nếu giả thiết Việt Nam và Trung Quốc cùng theo một tốc độ
phát triển, thì trong một thế hệ nữa chắc chắn kinh tế nước ta sẽ bắt
đầu vượt qua họ, nhờ một yếu tố hiển nhiên: Người Trung Quốc ngày càng
già hơn
. Tức là số người Trung Quốc làm việc sẽ ít đi; số người “nghỉ
hưu” sẽ tăng lên. Hiện nay cứ 100 người Trung Hoa thì có 72 người đang
trong tuổi làm việc; đến năm 2050, sẽ chỉ còn 61 người trong hoạt động
sản xuất. Giống như cứ bẩy người đang làm việc họ sẽ mất một người. Từ
nay đến năm 2050 số người Trung Hoa trong lớp tuổi 50 sắp nghỉ hưu sẽ
tăng thêm 10%; còn những thanh niên trong lứa tuổi 20, mới bắt đầu bước
vào thị trường lao động, sẽ giảm đi mất một nửa. Lứa tuổi đứng giữa
(trung số, median) ở Trung Quốc hiện giờ là 34.5. Ðến năm 2050, lớp tuổi
đứng giữa sẽ là 49 tuổi, tức là một nửa dân số già hơn và một nửa trẻ
hơn lứa tuổi này!
Một nguyên nhân gây ra tình trạng người ăn vẫn đông mà người làm thì
bớt đi, là chính sách một con thi hành từ lâu. Nhưng còn một lý do khác
làm dân số Trung Quốc ngày càng già hơn, là phụ nữ bớt sinh đẻ. Cách đây
30 năm, một trăm đàn bà Trung Hoa sinh 260 đứa con; hiện nay họ chỉ còn
sinh 156 con (Tỷ lệ sinh sản trung bình giảm từ 2.6 xuống 1.56). Từ năm
2015 đến 2020, tỷ lệ này sẽ còn xuống thấp đến 1.51 con mỗi bà. Những
đứa trẻ đó lớn lên sẽ tiếp tục sinh ít con. Ở các thành phố lớn, tình
trạng càng trầm trọng; năm 2010, tỷ lệ sinh sản của phụ nữ ở Thượng Hải
là 0.6.
Ưu thế của Việt Nam là dân số trẻ hơn Trung Quốc; số người trong tuổi
làm việc vẫn tiếp tục tăng lên trong khi bên Trung Quốc giảm đi. Lực
lượng lao động rẻ tiền ở Trung Quốc hiện nay cạn dần, các công nhân
tranh đấu đòi hỏi, trung bình lương tăng 20% một năm. Vì thế hiện nay
nhiều công ty quốc tế như Nike đã bỏ Trung Quốc sang nước ta mở nhà máy
lắp ráp, để tiếp tục được trả lương rất thấp.
Tất nhiên, người Việt Nam không thể nào cứ tiếp tục chạy sau Trung
Quốc; họ bỏ rớt cái gì thì mình lượm! Chúng ta không thể cứ theo đuôi
bắt chước họ, đem bán rẻ sức lực người lao động nước mình. Muốn chạy đua
với Trung Quốc, nước ta phải tìm cách “đi bước trước!” Chúng ta có thể
nhìn thấy cuộc cách mạng công nghiệp sắp tới tạo cơ hội cho các ngành
hoạt động kinh tế mà chính Trung Quốc cũng chưa đặt chân vào. Trung Quốc
đã chiếm ưu thế so với nước ta là vì họ đã bắt đầu làm ăn theo lối Mỹ
từ năm 1978, trong lúc Việt Nam vẫn còn coi Liên Xô là khuôn mẫu để học
tập. Nhưng từ khi cải cách kinh tế, Trung Quốc vẫn chỉ dựa trên nền kinh
tế thế giới cũ, thiên về sản xuất, nhất là sản xuất hàng loạt, dùng số
lớn để hàng được giá rẻ. Chính nền kinh tế cũ đó, bắt đầu từ thế kỷ 19,
20, hiện nay đang dần dần biến đổi. Sẽ đến ngày sản xuất hàng loạt không
phải là sức mạnh nữa, vì không đem lại nhiều lợi lộc nhất. Kinh tế thế
giới sẽ được địa phương hóa nhiều hơn, người tiêu thụ sẽ đòi hỏi được
mua những thứ hàng thích hợp với cá tính của họ hơn; và họ sẵn sàng trả
giá đắt hơn để nhu cầu này được thỏa mãn. Những nhà kinh doanh nào sớm
bước chân vào các lãnh vực đó thì sẽ qua mặt các người kinh doanh khác.
Cần nhấn mạnh đến “các nhà kinh doanh.” Các quốc gia không sáng chế
ra món hàng mới, không sản xuất và cũng không tiêu thụ hàng hóa. Chính
các nhà kinh doanh vẽ kiểu các sản phẩm, thí nghiệm các thị trường, tìm
cách thỏa mãn nhu cầu và sở thích người tiêu thụ. Các quốc gia không thể
làm công việc đó. Muốn cho người Việt Nam qua mặt được người Trung Quốc
trên mặt kinh tế thì phải tạo cơ hội, tạo ra những điều kiện để thanh
niên nước mình được tự do học hỏi, phát triển khả năng, sáng kiến; và
các nhà kinh doanh nước mình được tưởng thưởng theo khả năng chinh phục
thị trường của họ, chứ không phải do quan hệ, chạy chọt, đút lót những
kẻ quyền thế.
Một đặc điểm của cuộc cách mạng công nghiệp mới dựa trên tin học và
Internet là những xí nghiệp nhỏ và trung bình cũng có hy vọng thành
công, không thua gì các đại công ty lâu đời. Những công ty nhỏ không đòi
hỏi số vốn cao, không đòi hỏi phải mua máy móc đắt tiền, lúc khởi sự
cũng không cần đông người làm việc. Tất cả các công ty tin học và
Internet lớn nhất bây giờ đều mới ra đời trong mấy chục năm qua, trong
khi các đại công ty cùng ngành tin học cứ đứng tại chỗ, trố mắt nhìn
“bọn trẻ” qua mặt mình.
Ngay bây giờ, tại thành phố New York đang sinh ra một “đợt sóng mới”
các nhà kinh doanh tin học và Internet, không khác gì hiện tượng diễn ra
ở thung lũng điện tử California trước đây 30 năm. Tại một số tòa nhà ở
khu thuê nhà còn rẻ ở New York, có những công ty “khởi nghiệp” chen chúc
nhau, mỗi công ty có thể chỉ thuê vài ba chỗ kê bàn làm việc. Trong 5
năm qua, có một ngàn công ty khởi nghiệp (start up), số làm nghề tin học
tăng thêm gần 2,000 người. Hiện có 400 công ty khởi nghiệp trong một
khu chung quanh Union Square; tại một ngôi nhà trên đại lộ Broadway có 8
công ty khởi nghiệp thuê văn phòng. Tại một ngôi nhà trên Phố 22, với
một bàn ping pong, một phòng tắm hoa sen, một cây đàn guitar, và một bộ
trống, chứa năm bẩy công ty nho nhỏ; trong đó có người ăn ngủ ngay tại
trụ sở công ty để khỏi phải thuê nhà trọ. Tại ngôi nhà này, đã có một
công ty start up khá thành công, được Google đề nghị mua để kết hợp lại;
các “nhà kinh doanh trẻ” khác coi đó là dấu hiệu “phong thủy” ngôi nhà
tốt!
Người ta chưa dám tiên đoán lớp kinh doanh trẻ ở New York này sẽ
thành công ngoạn mục như lớp đàn anh ở Thung Lũng Silicon hay không;
nhưng hiện tượng này đang được chú ý. Những chuyên gia tin học và kinh
doanh này không được một chính quyền nào trợ cấp cả. Trong hàng trăm
người đó dù chỉ có 3 đến 5 người hy vọng sẽ thành công ít nhiều, nhưng
giới “đầu tư mạo hiểm” (venture capitalist) sẵn sàng đánh cá đem tiền
đến góp. Ở nước Mỹ không phải chỉ có thành phố New York cung cấp những
điều kiện cho các nhà kinh doanh kiểu này.
Tại Trung Quốc người ta chưa tạo được môi trường để sinh ra các hoạt
động kinh doanh mạo hiểm và kích thích sáng kiến, phát minh như vậy. Bao
nhiêu tài năng của giới trẻ bị lãng phí, bao nhiêu người có sẵn tiền để
góp vốn nhưng không có cơ hội đầu tư, chỉ biết “khoe của” bằng việc xài
sang, xây nhà, mua xe, mua cả máy bay để phô trương.
Ở Việt Nam cũng vậy. Nhưng chúng ta có thể thay đổi. Phải thay đổi
mới hy vọng vượt qua Trung Quốc. Nếu một chính quyền Việt Nam trả tự do
cho thanh niên có cơ hội học hỏi, nền giáo dục được mở rộng cho tư nhân
đóng góp, cạnh tranh với nhau, thì giới chuyên viên nước ta, chỉ trong
vòng mười đến hai chục năm, sẽ gia tăng không thua gì Sinpapore hay Hàn
Quốc. Vừa rồi có cảnh cha mẹ học sinh xếp hàng từ đêm hôm trước để được
nộp đơn cho con vào Trường Thực Nghiệm Hà Nội; chen lấn làm đổ cả cổng
trường. Người ta tự hỏi tại sao trong mấy chục năm nay không có trường
nào cố ngoi lên cạnh tranh với trường phổ thông cơ sở này? Nếu các
trường tư được tự do hoạt động thì chắc chắn sẽ có; và đó chính là ưu
điểm của kinh tế thị trường. Các học sinh trường này khi lên đại học sẽ
ra sao? Hay là lại đua nhau xuất ngoại rồi ở lại nước ngoài luôn?
Nếu có một chính quyền ở Việt Nam trả tự do cho các doanh nhân thi
đua khả năng mà không lo bị ai ăn cướp, ăn chặn, ăn hớt, đòi hối lộ, thì
cũng chỉ cần 5 đến 10 năm nước ta sẽ có những người biết góp vốn cho
những cuộc đầu tư mạo hiểm. Người ta chỉ dám mạo hiểm kiểu đó khi biết
chắc rằng được đối xử công bằng theo luật lệ của cải được luật pháp bảo
vệ.
Việt Nam có thể chạy đua và qua mặt Trung Quốc nếu nước ta đi bước
trước, chỉ cần một bước mà thôi. Ðó là bước cải tổ chính trị. Ông Ôn Gia
Bảo, thủ tướng Trung Quốc đang hô hào nước ông cải tổ chính trị, nhấn
mạnh rằng nếu không thay đổi chính trị thì kinh tế sẽ bế tắc. Nước ta
không cần nghe ai cả, hãy cứ theo lời khuyên của ông Ôn Gia Bảo. Nếu
Việt Nam cải tổ chính trị sớm hơn Trung Quốc được 5, 10 năm thì chúng ta
sẽ tạo được cơ hội cho kinh tế phát triển mạnh hơn, sẽ qua mặt Trung
Quốc, bởi vì họ sẽ lâm vào bế tắc.
Dấu hiệu bế tắc đã bắt đầu xuất hiện với các thống kê kinh tế trong
tuần qua. Tuy xe vẫn chạy nhưng tất cả đều giảm bớt tốc độ. Ðiều này cho
thấy cả hệ thống đã lâm vào cảnh “hết hơi.” GDP Trung Quốc tăng lên với
tỷ lệ 8.1%, thấp nhất kể từ năm 2009 đến nay. Trung Quốc dựa quá nhiều
vào việc xuất cảng, nhưng số thương vụ xuất nhập cảng đều xuống thấp
trong Tháng Tư vừa qua. Chính quyền Trung Quốc chuyển hướng sang việc
tiêu thụ trong nước. Nhưng số hàng bán lẻ trong Tháng Tư chỉ tăng thêm
14%, tỷ lệ gia tăng thấp nhất kể từ đầu năm 2009. Số đầu tư vào tích sản
cố định, ba tháng đầu năm ngoái tăng hơn 25%, năm nay chỉ tăng 20%. Ðầu
tư vào nhà đất, bốn tháng đầu năm ngoái tăng 34%, năm nay chỉ tăng 19%.
Số sản xuất công nghiệp tăng 9% trong Tháng Tư, tỷ lệ thấp nhất kể từ
năm 2009. Một dấu hiệu kinh tế trì trệ là số điện lực sản xuất chỉ tăng
dưới 1% trong Tháng Tư, so với năm ngoái đã tăng 7%. Thị trường địa giảm
mạnh nhất, vì các chính sách ngăn chặn đầu cơ. Số nhà bán giảm 15% so
với năm ngoái.
Những con số trên không có nghĩa là kinh tế Trung Quốc sắp suy thoái.
Chúng chỉ là dấu hiệu chứng tỏ “mô hình kinh tế Trung Quốc” đã sử dụng
hết sức khả năng của nó; và sức sống đang cạn dần. Một chướng ngại cản
trở kinh tế Trung Quốc là hệ thống ngân hàng quốc doanh. Vì chỉ lo
chuyển tiền của dân cho các doanh nghiệp nhà nước tiêu phí nên các ngân
hàng này sẽ gặp khủng hoảng hết vốn. Nhưng tai họa do các ngân hàng gây
ra không nặng nề bằng nạn tham nhũng lạm quyền. Chính hệ thống tham
nhũng sẽ giết chết “con gà đẻ trứng vàng” là các hoạt động kinh tế tư
nhân. Ðảng Cộng Sản Trung Quốc không thể cải tổ được như Ôn Gia Bảo
khuyến cáo, vì tất cả các quan chức cao cấp từ trung ương đến địa phương
đang hưởng lợi trên hệ thống cai trị độc tài hiện tại. Họ sẽ chống lại
tất cả các ý định cải tổ.
Cho nên, nước Việt Nam có cơ hội với triển vọng qua mặt Trung Quốc về
kinh tế, nếu nước ta bước cải tổ sớm hơn. Việc cần làm ngay bây giờ là
cải tổ giáo dục để huấn luyện các chuyên gia và các nhà kinh doanh trẻ.
Khi xã hội công bằng hơn, luật lệ minh bạch và thi hành nghiêm chỉnh,
khi người dân được làm ăn tự do hơn thì kinh tế phải phát triển tốt đẹp.
Nếu không biết thay đổi sớm thì nước ta lại tiếp tục cảnh “theo đuôi”
con voi Trung Quốc, chờ nó nhả miếng bã mía nào ra thì hít lấy! Người
Việt Nam chẳng lẽ chịu nhục như vậy?
Nguồn: Người Việt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét