Tác giả: Việt Thắng
(VEF.VN) - "Đêm
trước khủng hoảng", hình ảnh mà Joseph Stiglitz hay ví von, vẫn còn
nguyên giá trị. Còn "cơn bão toàn diện" của Roubini cũng có thể bắt đầu
từ cuối năm 2013.
Đêm trước khủng hoảng
Nouriel Roubini - người từ lâu đã được ví là "chuyên gia tận thế", lại xuất hiện.
Trong một bài phát biểu với hãng tin
CNBC tại hội nghị SALT thảo luận về xu hướng kinh tế thế giới vào tháng
5/2012, Roubini một lần nữa dự báo kinh tế toàn cầu sẽ đối mặt với một
"cơn bão toàn diện" với kinh tế Mỹ rơi vào suy thoái trở lại và khu vực
eurozone bắt đầu tan rã.
Từ sau cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới
năm 2007, giới chuyên gia và đầu tư đã không còn dám coi thường những
nhận định "điên loạn" của Roubini. Lần này, ông xác quyết: bốn nhân tố
chủ chốt sẽ cùng xảy ra một lúc, bao gồm những vấn đề của Mỹ và châu Âu,
xung đột vũ trang ở Iran và sự suy thoái của các thị trường mới nổi,
đặc biệt là Trung Quốc - sẽ tạo thành cơn bão này.
Cũng một lần nữa kể từ giữa năm 2011,
Roubini cho rằng Hy Lạp sẽ là nước đầu tiên rời khỏi eurozone kéo theo
sự ra đi của các nước khác. Ông dự đoán đến cuối năm 2013 Tây Ban Nha sẽ
phải nhận gói cứu trợ và không thể tham gia vào thị trường vốn trong 1
đến 2 năm nữa. Thậm chí, Tây Ban Nha có thể phải rời eurozone.
Cũng theo Roubini, thị trường chứng
khoán Mỹ sẽ tiếp tục xuống dốc, chỉ số Standard & Poor's 500 sẽ giảm
xuống mức 1.300 điểm vào cuối năm 2012. Đồng thời, kinh tế Mỹ chỉ tăng
trưởng với tốc độ dưới 2% trong năm 2013 cùng với tỷ lệ thất nghiệp cao.
| Nouriel Roubini |
Sự lo ngại không kém đối với giới đầu tư
chứng khoán là cùng thời điểm với nhận định của Roubini, cũng đã diễn
ra dự đoán về khả năng thị trường chứng khoán Mỹ có thể sụp đổ như...
năm 1987. Người đưa ra dự đoán này không phải ai khác, chính là Marc
Faber, một nhà đầu tư kỳ cựu và có uy tín đối với thị trường, có lẽ chỉ
xếp sau nhà đầu tư huyền thoại Warrent Buffett. Triển vọng lao dốc như
thế sẽ diễn ra trong nửa còn lại của năm nay nếu như chỉ số Standard
& Poor's 500 vượt quá ngưỡng 1.422 điểm mà không có gói QE3 của Cục
dự trữ liên bang Mỹ (FED).
Cũng cần nói thêm rằng Marc Faber là
người nổi tiếng vì đã dự đoán đúng về khủng hoảng trên thị trường chứng
khoán Mỹ năm 1987. Đó cũng là thời điểm mà chỉ số chứng khoán Nasdaq đã
làm nên một cú lao dốc đứng, mất đến 34% giá trị chỉ trong chưa đầy hai
tháng.
Những nhận định và dự báo trên lại hiện
ra trong bối cảnh cả ba chỉ số chứng khoán chủ chốt của Mỹ là Dow Jones,
S&P 500 và Nasdaq đều đang bước vào một chu kỳ suy giảm, ít ra
trong ngắn hạn. Liệu có thể tin cậy vào dự báo của Roubini và Faber, hay
đó chỉ đơn giản là những người a dua theo diễn biến thời thế?
Cơn bão toàn diện
Nhưng một hình ảnh không mong muốn lại
đang hiển hiện ở châu Âu mà đã làm tôn giá trị của trường phái nhận định
bi quan về kinh tế thế giới.
Sau khoảng nửa năm vươn lên từ một cái
đáy mà tưởng chừng như đã trở thành đáy dài hạn, hai chỉ số chứng khoán
Hy Lạp và Síp lại đã... phá đáy cũ. Đó thật sự là sự kiện hết sức đáng
lo âu, cho dù tỷ trọng GDP của hai quốc gia này không là gì so với toàn
bộ khối Tây Âu.
Nhưng như một điềm báo không lành, cứ
khi nào hai thị trường chứng khoán Hy Lạp và Síp tụt dốc, chỉ số chứng
khoán của các quốc gia mạnh hơn hẳn cũng không thể phục hồi hay tăng
trưởng bền vững. Người ta có thể dễ dàng nhận ra hệ quả này từ hàng loạt
chỉ số chứng khoán của đầu tàu kinh tế châu Âu là Đức, sau đó là Anh và
Pháp. Còn Ý và Tây Ban Nha thì từ lâu đã đương nhiên được xếp vào loại
bất ổn.
Tuy nhiên, có lẽ bộ ba Hy Lạp, Tây Ban
Nha và Ý đều không thể so sánh được với hiểm họa tiềm tàng đến từ Trung
Quốc. Có quá nhiều vấn đề nội tại trong nền kinh tế Trung Quốc mà không
chỉ Roubini, những chuyên gia phân tích nổi tiếng khác như Stiglitz cũng
chỉ ra từ lâu.
Từ cuối năm 2011, nền kinh tế Trung Quốc
bắt đầu sụt giảm thấy rõ, biểu hiện ở tốc độ tăng trưởng GDP, chỉ số
xuất khẩu và những tiền đề cho cơn khủng hoảng nhà đất không biết bao
giờ mới chấm dứt. Trong số đó, nợ công quốc gia - đã lên đến 2.200 tỷ
USD - được xem là một vấn nạn.
Nợ công của Trung Quốc lại được cấu
thành phần lớn từ số nợ của các chính quyền địa phương. Có ít nhất phân
nửa trong số khoảng bảy chục tỉnh thành ở đất nước này đang chìm ngập
trong nợ nần với Ngân hàng trung ương Trung Quốc. Tuy vậy, trả được nợ
hoàn toàn không phải là điều dễ dàng, nhất là khi thị trường bất động
sản Trung Quốc, rất tương đồng với hoàn cảnh ở Việt Nam, vẫn đang chìm
trong cơn hôn mê sâu của nguồn cung khổng lổ về căn hộ trung cấp và cao
cấp.
Và cũng không khác giới doanh nghiệp nhà
đất Việt Nam, rất nhiều chủ đầu tư của Trung Quốc và cả giới đầu tư
nước ngoài trên lãnh thổ Trung Quốc đã phải hạ giá bán căn hộ trong ròng
rã nhiều tháng trời qua, nhưng kết quả vẫn chẳng có gì là khả quan.
Tình hình trên, nếu kéo dài thêm, chắc
chắn sẽ làm ảnh hưởng đến hệ thống ngân hàng và gây phát sinh nợ xấu
trầm trọng. Một khả năng sụp đổ của hệ thống ngân hàng Trung Quốc đã nằm
trong dự báo của giới phân tích kinh tế châu Âu và Mỹ. Và nếu khủng
hoảng kinh tế lại được xúc tác bởi những biến động chính trị và bất ổn
xã hội, có thể nói trường hợp Trung Quốc sẽ trở nên tiêu biểu nhất về
mầm mống gây ra hỗn loạn cho các huyết mạch tài chính quốc tế.
"Đêm trước khủng hoảng", hình ảnh mà
Joseth Stiglitz hay ví von, vì thế vẫn còn nguyên giá trị. Nếu chuyên
gia này sẽ lại đúng thêm một lần nữa, chúng ta sẽ nghiệm ra cuộc khủng
hoảng kinh tế năm 2008 mới chỉ là bước dạo đầu. Cùng với viễn tượng "Cơn
bão toàn diện" của Roubini, một tương lai bất ổn có thể biểu hiện ở
nhiều kịch bản trong những năm tới.
Vậy những năm tới sẽ bắt đầu vào lúc nào? Roubini đã dự báo là mọi chuyện sẽ xấu đi nhanh chóng từ cuối năm 2013.
Hãy chờ xem ông có đúng không.
Nguồn: VEF
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét