Kỳ trước:
Bức tranh Kinh tế Việt Nam
Kinh tế Việt Nam: Ý nghĩa của tăng trưởng GDP
Khu vực DNNN được ưu đãi so với khu vực tư nhân nhằm tích lũy tư bản
Tất cả những cơ sở vật chất của chế độ cũ bị quốc hữu hóa, bị tịch thu theo chính sách, được tư nhân “hiến” đều trở thành tài sản của DNNN. Trong số này người ta đã nhầm tưởng Tòa Đại sứ Mỹ là chiến lợi phẩm nên giao cho Tổng cục Dầu khí làm nhà tập thể.
DNNN được nắm ngành độc quyền như xăng dầu, xuất khẩu nông phẩm. Bán xăng giá đắt và thu mua nông phẩm giá rẻ đúng theo nghĩa vừa thu vừa mua.
DNNN được ưu tiên vay vốn với giá ưu đãi, được bổ sung vốn từ NSNN và được Chính phủ bảo lãnh vay như trường hợp Vinashin.
Để cung cấp nguồn lực cho các Quả đấm thép, Nhà nước phải khai thác nhân công với giá rẻ, đó là hình ảnh người công nhân lam lũ tương phản với nhà chọc trời hiện đại. Và nguồn vốn để tài trợ cho các DNNN là:
hoặc là nâng giá đất đai góp vốn trong liên doanh và phía đối tác liên doanh cũng nâng giá vật tư thiết bị nhập vào tương ứng, giá thành bị đội giá ngay từ đầu,
hoặc là vay tiền nước ngoài
hoặc đánh thuế cao rồi dùng ngân sách để tài trợ vốn. Tiền thu ngân sách tức thuế chiếm khoảng 30% GDP quá cao so với 15% ở Mỹ, 17% ở TQ
hoặc dùng nguồn lợi tài nguyên để tài trợ. Nguồn lợi thu được từ dầu hỏa không bao giờ được dùng để hỗ trợ cho người tiêu thụ xăng dầu
hoặc cấp đất cho DNNN
Ý chí là như vậy, còn thực tiễn thì sao
Đầu tư công của nhà nước để tạo doanh thu cho chính những DNNN, đó là những công trình chỉ định thầu, không chọn được nhà thầu có kỹ thuật tốt nhất với giá hợp lý.
Có tạo ra tăng trưởng GDP về lượng nhưng
Một là, giá thành cao, thúc đẩy lạm phát, thí dụ giá xây dựng đường cao tốc đắt gấp 1.5 đến 2 lần so với khu vực
Hai là, không có cạnh tranh nên không cần phải cải tiến. Công nghệ đóng tàu của Vinashin sử dụng cưa gỗ thủ công, một công cụ mà các nhà thầu xây dựng kiểu gia đình đã bỏ không sử dụng từ lâu.
Tất cả những cơ sở vật chất của chế độ cũ bị quốc hữu hóa, bị tịch thu theo chính sách, được tư nhân “hiến” đều trở thành tài sản của DNNN. Trong số này người ta đã nhầm tưởng Tòa Đại sứ Mỹ là chiến lợi phẩm nên giao cho Tổng cục Dầu khí làm nhà tập thể.
DNNN được nắm ngành độc quyền như xăng dầu, xuất khẩu nông phẩm. Bán xăng giá đắt và thu mua nông phẩm giá rẻ đúng theo nghĩa vừa thu vừa mua.
DNNN được ưu tiên vay vốn với giá ưu đãi, được bổ sung vốn từ NSNN và được Chính phủ bảo lãnh vay như trường hợp Vinashin.
Để cung cấp nguồn lực cho các Quả đấm thép, Nhà nước phải khai thác nhân công với giá rẻ, đó là hình ảnh người công nhân lam lũ tương phản với nhà chọc trời hiện đại. Và nguồn vốn để tài trợ cho các DNNN là:
hoặc là nâng giá đất đai góp vốn trong liên doanh và phía đối tác liên doanh cũng nâng giá vật tư thiết bị nhập vào tương ứng, giá thành bị đội giá ngay từ đầu,
hoặc là vay tiền nước ngoài
hoặc đánh thuế cao rồi dùng ngân sách để tài trợ vốn. Tiền thu ngân sách tức thuế chiếm khoảng 30% GDP quá cao so với 15% ở Mỹ, 17% ở TQ
hoặc dùng nguồn lợi tài nguyên để tài trợ. Nguồn lợi thu được từ dầu hỏa không bao giờ được dùng để hỗ trợ cho người tiêu thụ xăng dầu
hoặc cấp đất cho DNNN
Ý chí là như vậy, còn thực tiễn thì sao
Đầu tư công của nhà nước để tạo doanh thu cho chính những DNNN, đó là những công trình chỉ định thầu, không chọn được nhà thầu có kỹ thuật tốt nhất với giá hợp lý.
Có tạo ra tăng trưởng GDP về lượng nhưng
Một là, giá thành cao, thúc đẩy lạm phát, thí dụ giá xây dựng đường cao tốc đắt gấp 1.5 đến 2 lần so với khu vực
Hai là, không có cạnh tranh nên không cần phải cải tiến. Công nghệ đóng tàu của Vinashin sử dụng cưa gỗ thủ công, một công cụ mà các nhà thầu xây dựng kiểu gia đình đã bỏ không sử dụng từ lâu.
Ba là, gây thất thoát trong xây dựng cơ bản, tỷ lệ được thừa nhận trên diễn đàn Quốc hôi từ 20% đến 50%
Kỹ thuật tiên tiến như nhà máy lọc dầu Dung Quất công suất 6 triệu tấn/năm vốn đầu tư 3 tỷ đô bán xăng giá căn cứ nhập khẩu vẫn lỗ. Nay tính nâng công suất lên 10 triệu tấn/năm tốn 2.1 đến 3 tỷ đô.
Giá xây dựng công trình công cộng cao dẫn đến:
hoặc thu hồi vốn lâu
hoặc tăng chi phí sử dụng tiện ích công cộng cho người tiêu dùng, giảm chi tiêu cho nhu cầu cá nhân.
Hậu quả
Nhà nước cung cấp vốn cho DNNN quá khả năng tiêu thụ của họ dẫn đến bội thực vốn, đầu tư ngoài ngành, hoặc đơn giản là gửi tiết kiệm
Vốn nhiều mà không có phương án đầu tư thích hợp, Các DNNN đã thổi lên bong bóng đầu cơ khi đầu tư vào Chứng khoán và địa ốc. 27 tổng công ty tập đoàn Nhà nước được kiểm toán đều đầu tư vào chứng khoán và ít hay nhiều đều lỗ (gafin).
Nạn thừa vốn dẫn đến nạn mua tài sản hư cũ hưởng hoa hồng, mua sắt vụn
Theo báo cáo của Bộ Tài chính, tổng nợ phải trả của các tập đoàn, tổng công ty là trên 1 triệu tỷ đồng, bình quân bằng 1,67 lần vốn chủ sở hữu. Hiệu quả đầu tư từ nhóm DN này quá thấp, chỉ đóng góp vào GDP khoảng 38%. Bộ Tài chính đang xem xét phải dành hơn 50.000 tỷ đồng nhằm tái cấu trúc nợ, cấp thêm vốn điều lệ… cho các DNNN được tái cơ cấu. (trích dẫn từ vietstock.vn)
Theo báo Tiền phong, vào năm 2000, dư nợ tín dụng của hệ thống ngân hàng chỉ là 150.000 tỷ đồng (tương đương 20% GDP) thì đến nay đã lên xấp xỉ 3.000.000 tỷ đồng (tương đương 130% GDP)
Hậu quả "Vinalines nguy cơ không thu hồi được số nợ trên 23.000 tỷ đồng"
Kỳ tới:
Kinh tế Việt Nam: nhà nhà "đầu tư" thổi lên bong bóng chứng khoán và địa ốc
Kỹ thuật tiên tiến như nhà máy lọc dầu Dung Quất công suất 6 triệu tấn/năm vốn đầu tư 3 tỷ đô bán xăng giá căn cứ nhập khẩu vẫn lỗ. Nay tính nâng công suất lên 10 triệu tấn/năm tốn 2.1 đến 3 tỷ đô.
Giá xây dựng công trình công cộng cao dẫn đến:
hoặc thu hồi vốn lâu
hoặc tăng chi phí sử dụng tiện ích công cộng cho người tiêu dùng, giảm chi tiêu cho nhu cầu cá nhân.
Hậu quả
Nhà nước cung cấp vốn cho DNNN quá khả năng tiêu thụ của họ dẫn đến bội thực vốn, đầu tư ngoài ngành, hoặc đơn giản là gửi tiết kiệm
Vốn nhiều mà không có phương án đầu tư thích hợp, Các DNNN đã thổi lên bong bóng đầu cơ khi đầu tư vào Chứng khoán và địa ốc. 27 tổng công ty tập đoàn Nhà nước được kiểm toán đều đầu tư vào chứng khoán và ít hay nhiều đều lỗ (gafin).
Nạn thừa vốn dẫn đến nạn mua tài sản hư cũ hưởng hoa hồng, mua sắt vụn
Theo báo cáo của Bộ Tài chính, tổng nợ phải trả của các tập đoàn, tổng công ty là trên 1 triệu tỷ đồng, bình quân bằng 1,67 lần vốn chủ sở hữu. Hiệu quả đầu tư từ nhóm DN này quá thấp, chỉ đóng góp vào GDP khoảng 38%. Bộ Tài chính đang xem xét phải dành hơn 50.000 tỷ đồng nhằm tái cấu trúc nợ, cấp thêm vốn điều lệ… cho các DNNN được tái cơ cấu. (trích dẫn từ vietstock.vn)
Theo báo Tiền phong, vào năm 2000, dư nợ tín dụng của hệ thống ngân hàng chỉ là 150.000 tỷ đồng (tương đương 20% GDP) thì đến nay đã lên xấp xỉ 3.000.000 tỷ đồng (tương đương 130% GDP)
Hậu quả "Vinalines nguy cơ không thu hồi được số nợ trên 23.000 tỷ đồng"
Kỳ tới:
Kinh tế Việt Nam: nhà nhà "đầu tư" thổi lên bong bóng chứng khoán và địa ốc
Nguồn: Lý Toét


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét