Nguyễn Xuân Nghĩa
Những mâu thuẫn không thể dung hòa
* Một biển cờ xanh của Hy Lạp - Ảnh AFP *
Cuối Tháng
Hai, trong phút cao hứng, người viết phân tách trên cột báo này trong số
ra ngày hai Tháng Ba việc Hy Lạp có thể ra khỏi khối Euro và vãn hồi
đồng Drachma cũ mà ra mới (xin đọc lại bài "Trái Bóng Hy Lạp Lăn Ra Ngoài Biên - Hy Lạp có thể ra khỏi khối Euro. Và cũng nên...." Tuần
qua, kịch bản ấy lại có vẻ - nói theo kiểu Hà Nội - "đi vào hiện thực",
với xác suất khá cao. Quá cao theo quan điểm đầy âu lo của các quan
chức Âu châu.
Trong khi chờ
đợi ngày được thông báo là đồng Euro bị sứt một góc, xin hãy nhìn lại
chuyện này từ giác độ... "dân chủ". Nói cho nôm na là ý dân.
***
Từ khi khủng
hoảng bùng nổ vào năm 2008, các nước Âu Châu đã tung ra nhiều biện pháp
chống đỡ để tránh cho Hy Lạp sẽ khỏi vỡ nợ, các ngân hàng lỡ cho vay mà
mất vốn vì không đòi được nợ sẽ khỏi phá sản, hệ thống tiền tệ thống
nhất của 17 nước trong khối Euro khỏi sụp đổ và, mục tiêu sau cùng, Liên
hiệp Âu châu của 27 quốc gia khỏi bị khủng hoảng. Trong ba năm, các
nước đã có ba bốn kế hoạch liên tiếp để cuối cùng thấy rằng sự thể lại
nguy ngập hơn vậy: nhiều thành viên Euro đã tiêu xài và vay mượn quá khả
năng từ quá lâu, đến khi kinh tế suy trầm thì lại cần thêm tiền, vừa để
kích thích sản xuất vừa để trả nợ. Trong hoàn cảnh sản xuất sa sút và
thất nghiệp cao thì việc thắt lưng buộc bụng để trả nợ khiến các chính
quyền lâm nạn về kinh tế đều bị khủng hoảng về chính trị, bị thất cử
hoặc phải từ nhiệm.
Từ nhiệm là
trường hợp của Thủ tướng Hy Lạp George Papandreou thuộc đảng PASOK của
cánh trung tả (viết tắt của Phong trào Xã hội Liên Hy Lạp). Tháng 11 năm
ngoái, ông bị các nước Âu châu và Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF đã tung tiền
chuộc nợ gây áp lực vì không thể tuân thủ những điều kiện do Âu Châu đặt
ra để được cấp thêm một ngân khoản chuộc nợ trị giá 165 tỷ Mỹ kim.
Việc thương
thuyết kế hoạch này tiến hành trước đó và Chính quyền Papandreou đã thoả
thuận với đòi hỏi của quốc tế là phải giảm chi ngân sách nếu muốn được
cấp cứu.
Sau khi đồng ý
với thiên hạ rồi, về nhà, ông đưa ra sáng kiến khác. Đó là trưng cầu ý
kiến người dân về kế hoạch này. Sáng kiến đó lập tức gây hốt hoảng cho
các thị trường tài chánh vì giới đầu tư tin là dân Hy Lạp sẽ phản đối
những biện pháp khắc khổ và các nước không thể cứu vãn tình hình và Hy
Lạp sẽ vỡ nợ. Các nước thì cho là họ đã thương thảo với một chính quyền
dân cử hợp pháp mà sau cùng chính quyền đó lại đổi ý và viện ra ý dân để
thoái thác, hoặc để đòi mặc cả lại.
Vì phản ứng đó
của thị trường và chính trường Âu châu, Thủ tướng Papandreous phải rút
lại đề nghị trưng cầu dân ý và từ chức để một chính quyền lâm thời lên
thay, với một thủ tướng là chuyên gia có uy tín. Chính quyền có đặc tính
liên minh để cứu nguy tổ quốc được hậu thuẫn của hai đảng lớn nhất là
PASOK và Tân Dân Chủ.
Nhưng người dân Hy Lạp mất cơ hội bày tỏ ý kiến.
Thật ra, họ
vẫn cho biết ý kiến sau khi liên tục bất tín nhiệm hai đảng lớn, và ủng
hộ quan điểm của các nhóm cực tả và cực hữu là bác bỏ chính sách khắc
khổ. Trong đó, mạnh nhất là Liên đoàn các Đảng Cấp tiến Cánh tả, gọi tắt
theo tiếng Hy Lạp là Syriza, đã về hạng nhì với gần một phần ba số
phiếu. Tuần qua, Hy Lạp lâm bế tắc rồi khủng hoảng chính trị vì không
đảng nào hay một liên minh nào chiếm đủ đa số để thi hành một kế hoạch
cứu nguy kinh tế và chấn chỉnh chi thu.
Trong tư thế
quốc trưởng rất tượng trưng vì Hy Lạp theo chế độ "Đại nghị", quyền lực
thuộc về Quốc hội, Tổng thống Karolos Papoulias quyết định tổ chức tổng
tuyển cử vào tháng tới.
Những biến
động ấy khiến các thị trường tài chánh từ Âu qua Á về tới Hoa Kỳ đều sụt
giá nặng và ngày càng có nhiều dư luận cho là Hy Lạp sẽ ra khỏi khối
Euro, dùng lại đồng Drachma để có thể giải quyết khó khăn qua biện pháp
phá giá và lạm phát....
Đấy là bối cảnh của vấn đề.
***
Nhìn sâu xa
hơn một vụ khủng hoảng tài chánh và chính trị của Hy Lạp, người ta có
thể thấy ra một vụ khủng hoảng còn trầm trọng hơn bên trong cơ chế chính
trị Âu Châu.
Lãnh đạo ở
trên - về chính trị là các chính quyền dân cử Âu châu và về kinh tế tài
chánh là hệ thống Ngân hàng Trung ương Âu châu (ECB) cùng các ngân hàng
trung ương của từng nước và hệ thống ngân hàng thương mại hay đầu tư của
toàn khối - có thể thoả thuận với nhau về một số quy ước chung để qua
việc sử dụng một đồng tiền thống nhất, các nước đều cùng có lợi. Đấy là
một sự giả định, một điều kiện, quá lạc quan của toàn bộ kiến trúc Âu
Châu.
Chìm sâu bên dưới là những mâu thuẫn kỳ lạ.
Các quốc gia
đều theo nguyên tắc dân chủ: quyền dân là tối thượng, được thể hiện qua
bầu cử để một chính quyền sẽ đại diện mình mà quyết định chuyện an ninh
hay quốc kế dân sinh. Khi bước vào hội nhập kinh tế và thống nhất đồng
bạc trong một hệ thống chính trị liên hiệp với các quốc gia khác, từng
nước đều trao một phần chủ quyền của mình cho một cơ chế quốc tế là Liên
hiệp Âu châu, gồm có Hành pháp, Quốc hội, Toà án và một Ngân hàng Trung
ương chung.
Các nước chấp
nhận nhường lại một phần chủ quyền quốc gia để có hòa bình và thịnh
vượng trong một khu vực mở mà các công dân được đi lại tự do để kiếm
tiền ở những nơi có lợi nhất, và còn có thể thanh toán bằng một đồng bạc
chung.
Mâu thuẫn ở
đây là việc cơ chế thống nhất này không có khả năng cưỡng hành trong
nhiều lãnh vực, trước tiên là kinh tế tài chánh. Nhiều quốc gia đã tăng
chi quá khả năng, bị bội chi nhiều hơn mức quy định hay cam kết ban đầu
và như Hy Lạp, còn ngụy tạo thống kê kinh tế để hưởng lợi. Và ngân hàng
trung ương ECB cũng không thể có những biện pháp tiền tệ hay tín dụng
cho toàn khối nếu không có sự đồng ý của 17 nước thành viên.
Nói nôm na dễ
hiểu, các nước xài chung những lợi ích mà khỏi chịu chung những kỷ luật
về ngân sách hay thuế khoá. Chưa tiến tới thể chế liên bang như Hoa Kỳ,
Âu châu không có cơ chế siêu quốc với thanh tra thuế vụ hay quân đội có
thẩm quyền thực thi kỷ luật chung.
Nhưng sự thoả
thuận trên ngọn như vậy khiến hệ thống quản lý chính trị và kinh tế của
Liên Âu tại thủ đô Bruxelles hay Stratbourg - trụ sở Quốc hội - hoặc
Frankfurt của Ngân hàng Trung ương lại có ảo tưởng là họ quyết định về
chánh sách chung của toàn khối. Và họ quyết định thật, mà không đạt kết
quả.
Sau hai chục
năm thành lập Liên Âu và 10 năm dựng lên khối Euro, mâu thuẫn căn bản đã
bùng nổ vì tình hình kinh tế hết sáng sủa và sự lạc quan ban đầu lạt
phai dần. Những biện pháp cấp cứu kinh tế tài chánh đòi hỏi sự hy sinh
mà chẳng ai muốn. Những cam kết của các chính quyền dân cử với thủ đô
Bruxelles bị dân chúng ở nhà phản đối và 11 chính quyền đã sụp đổ.
Người dân từng
nước thì cho là các công chức quốc tế tại Bruxelles, Stratbourg hay
Frankfurt đã mù quáng lấy những quyết định tai hại cho cuộc sống của họ.
Hoặc chế độ tự do lưu thông do các nước Âu châu cùng thỏa thuận với
Hiệp ước di trú Schengen khiến "kẻ lạ" từ xứ khác có thể vào cướp mất
việc làm của họ. Và cường quốc kinh tế số một là nước Đức đòi áp đặt
những chính sách khắc khổ để bảo vệ quyền lợi của mình. Thất vọng với
cách giải quyết của chính quyền, họ bỏ phiếu, biểu tình và phản đối mọi
đề nghị chấn chỉnh.
Lý luận của
dân Âu châu có thể là đúng một phần hoặc sai nhiều phần, nhưng... họ có
quyền sai lầm vì nguyên tắc dân chủ. Mà bảo rằng chế độ dân chủ không có
khả năng giải quyết vấn đề thì cũng là đúng một phần nhưng sai nhiều
phần nếu người ta so sánh với một thể chế độc tài khác.
Khi vụ khủng
hoảng Hy Lạp xảy ra, người ta mới thấy sự lật lọng của nguyên Thủ tướng
Papandreous là... chí lý. Ông đã cam kết để xứ sở được cấp cứu, rồi lại
phủ nhận lời cam kết này khi chạy về núp sau ý dân. Ông bị mất ghế Thủ
tướng, nhưng các chính quyền nối tiếp cũng thế vì làn sóng phản đối của
người dân.
Chính đảng
mạnh nhất Hy Lạp hiện nay là Syriza theo xu hướng cực tả, rất nghi ngờ
khái niệm Âu châu thống nhất, không chấp nhận biện pháp kinh tế khắc khổ
mà Âu châu đòi hỏi, nhưng vẫn muốn duy trì hệ thống Euro, tức là muốn
được cấp cứu về tài chánh mà không chịu trả giá.
Các thị trường
Âu châu theo nhau tuột giá vì không nhìn thấy tương lai và đang chuẩn
bị kịch bản Hy Lạp ra khỏi khối Euro, tự nguyện hay không. Vài ngày qua,
dân Hy Lạp liền sống với kịch bản đó khi ráo riết rút tiền ra khỏi ngân
hàng, khiến các ngân hàng Hy Lạp càng dễ sụp đổ và khủng hoảng càng
thêm trầm trọng. Từ chuyện Euro không còn Hy Lạp, người ta suy rộng ra
ngoài là nhiều xứ khác ở miền Nam, như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha hay cả Ý
Đại Lợi cũng rúng động làm khối Euro có thể tan vỡ vì Âu châu hết tiền
cứu vãn....
Ngay trước
mắt, dân chúng Hy Lạp, hay đảng Syriza đang có hy vọng cầm quyền sau
cuộc bầu cử tháng tới, thì mong là nhờ đó mà họ sẽ thương thuyết lại
điều kiện cứu trợ để vẫn hưởng lợi nhờ quy chế tiền tệ thống nhất mà đỡ
phải hy sinh. Chưa chắc là Liên Âu hay nước Đức đã chấp nhận trò chơi
này vì sẽ mở cửa cho nhiều nước khác cùng tháo chạy qua kẽ hở đó khi
Ngân hàng Trung ương ECB đã tung ra một ngàn tỷ Euro và e là còn cần
thêm một ngàn tỷ nữa mới đủ.
Về lâu dài,
không chỉ khối Euro mới bị nguy cơ tan rã mà cả giấc mơ thống nhất của
Liên Âu cũng vậy. Đặc tính của nền dân chủ chính là khả năng thỏa hiệp,
người dân và các nước có thể thỏa hiệp đến mức độ nào để tiếp tục duy
trì mâu thuẫn kỳ lạ của Âu châu? Câu trả lời cho vấn nạn đó sẽ quyết
định về tương lai Âu châu. Trước sự lớn mạnh của cánh cực tả vô trách
nhiệm về công chi thu và cánh hữu đầy tính dân tộc hẹp hòi đến độ bài
ngoại, người ta không mấy lạc quan về tương lai...
Nguồn: Dainamax
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét