1 thg 11, 2012
Toàn cảnh kinh tế 31-10-2012: Tìm lại “máng lợn” xưa
31-10-2012 (VF) - Những quan sát chính rút ra từ dòng thời sự theo ngày của VietFin.net, được cập nhật liên tục từ sáng tới khuya
* Đáng chú ý trong ngày:
- Chứng khoán tiếp tục giảm điểm nhưng thanh khoản tăng vọt
- Thống Đốc NHNN không thể hứa gì về xử lí nợ xấu
- Dân chúng còn tiền để mua BĐS nhưng khả năng giải quyết tồn kho phụ thuộc sản phẩm và giá cả
- Vàng giảm giá xuống mức thấp nhất trong vòng gần 2 tháng
- Các quốc gia trên thế giới tăng cường kí kết các hiệp ước/thỏa thuận hợp tác kinh tế
DIỄN BIẾN NỘI ĐỊA
* Ngân hàng:
NHNN đã thanh tra 26 tổ chức tín dụng và sẽ công khai kết quả thanh tra trên các phương tiện thông tin đại chúng. Thêm vào đó, Chính phủ cũng đã thành lập ban chỉ đạo liên ngành về tái cấu trúc do Phó Thủ trướng làm Trưởng ban (TTVN, 30-10).
Thống đốc NHNN Nguyễn Văn Bình: “tôi không thể hứa gì về việc xử lý nợ xấu. Nhưng theo đề án 254 đã được Chính phủ thông qua, đến năm 2015 sẽ đưa nợ xấu của hệ thống ngân hàng dưới 3% theo đúng thông lệ và chuẩn mực quốc tế” (Dân Trí, 31-10).
- Xem thêm: Tình hình lợi nhuận của ngành ngân hàng Q3.2012 và Tổng quan Tài chính – Ngân hàng 31-10-2012: Cắt…. cho bớt xấu
* Bất động sản
Chuyên gia Vũ Đình Ánh: Dư thừa căn hộ BĐS được ước tính lên tới 70.000 căn với tổng giá trị khoảng 70.000 tỉ đồng. Trong khi đó quy mô nền kinh tế 2,6 – 2,7 triệu tỉ đồng và tổng tiền gửi của người Việt Nam là 1,4 triệu tỉ đồng. Như vậy, trong dân vẫn còn tiền và nhu cầu nhà để ở của người dân vẫn còn rất lớn. Có thể giải quyết được tồn kho BĐS nếu chủ đầu tư nhằm đúng nhu cầu khách hàng và bán với giá phải chăng (Lao Động, 31-10).
31 thg 10, 2012
Toàn cảnh kinh tế 30-10-2012: Hướng xa tâm bão
30-10-2012 (VF) — Những quan sát chính rút ra từ dòng thời sự theo ngày của VietFin.net, được cập nhật liên tục từ sáng tới khuya.
* Đáng chú ý trong ngày:
- Chứng khoán tiếp tục giảm điểm
- GP Bank, Trust Bank, Western bank và Navibank sẽ nằm trong diện tái cơ cấu tiếp theo
- Các công ty logistics của Việt Nam chỉ chiếm 20% thị phần mặc dù số lượng doanh nghiệp áp đảo doanh nghiệp nước ngoài
- Cơn bão lịch sử Sandy gây ảnh hưởng tâm lý mạnh đến các thị trường chứng khoán lớn trên thế giới
DIỄN BIẾN NỘI ĐỊA
* Ngân hàng:
Các NHTM trên địa bàn TP.HCM vừa thống nhất sẽ cung cấp gói tín dụng 200.000 tỷ đồng từ đầu tháng 11-2013 đến 1-2013. Chủ yếu tập trung cho các doanh nghiệp nhỏ và vừa, doanh nghiệp tham gia bình ổn thị trường, doanh nghiệp xuất khẩu và lĩnh vực nông nghiệp nông thôn, lãi suất cho vay vào khoảng 13% (TBKTSG, 29-10).
Điểm tin Vietstock 30-10-2012
·
30/10 23:10
·
30/10 23:06
·
30/10 22:47
·
30/10 22:41
·
30/10 21:26
·
30/10 21:20
·
30/10 21:03
·
30/10 21:00
·
30/10 20:10
·
30/10 20:00
10 thg 10, 2012
Bỏ sâu từ cây này sang cây khác
Phát hiện ra được một “con sâu” là việc khó, rất khó. Nhưng ngay cả
khi đã phát hiện được thì việc xử lý thế nào để người dân tin tưởng vào
sự nghiêm minh, có lẽ, cũng chẳng dễ dàng
Nghị quyết TƯ 3 (khóa VIII) năm 1996 của Đảng đã cảnh báo: “Tệ quan
liêu, tham nhũng và suy thoái về phẩm chất, đạo đức của một bộ phận cán
bộ, đảng viên làm cho bộ máy Đảng và Nhà nước suy yếu, lòng tin của nhân
dân đối với Đảng, đối với chế độ bị xói mòn, các chủ trương và chính
sách của Đảng và Nhà nước bị thi hành sai lệch dẫn tới chệch hướng”.
Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) năm 2012 “Một số vấn đề cấp bách về
xây dựng Đảng hiện nay” thì chỉ rõ: “Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng
viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả
một số cán bộ cao cấp… sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực
dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng,
lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc… Giữa hai đánh giá này là đường đồ thị
đi lên giữa “Một bộ phận” và “Một bộ phận không nhỏ”. Nhưng trong suốt
16 năm qua, “Một bộ phận” đó là ai, đơn vị nào, ngành nào, cấp nào thì
đến giờ vẫn chưa ai đưa ra câu trả lời. Có lẽ, đó cũng chính là lý do vì
sao “một bộ phận” sau 16 năm, giờ đã thành “một bộ phận không nhỏ”.
Hôm qua, 5 tháng sau khi bị kỷ luật Đảng, Chủ tịch tỉnh Đăk Lăk, ông Lữ
Ngọc Cư đã được thuyên chuyển sang để “mang ghế” sang ngồi tại Ban chỉ
đạo Tây Nguyên. Khuyết điểm, sai phạm của vị quan đầu tỉnh này liên quan
đến những dự án trồng rừng, đến việc nâng cấp chỉnh trang đô thị, đến
một số nguồn tiền tài trợ từ các tổ chức trong và ngoài nước, rồi cả
việc bổ nhiệm cán bộ … Đặc biệt là việc “đứng tên vay ngân hàng với số
tiền lớn…để vợ mua đi bán lại nhiều nhà đất, không báo cáo đầy đủ việc
làm trên của vợ với tổ chức đảng, vi phạm Quy định về những điều đảng
viên không được làm”. Những khuyết điểm của ông Cư, so với đánh giá của
NQ 4 “chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi,
tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô
nguyên tắc”, có lẽ, cũng chẳng còn thiếu thứ gì. Đây cũng là những
khuyết điểm, vi phạm được Ủy ban Kiểm tra TƯ đánh giá là “Nghiêm trọng,
gây thiệt hại về kinh tế và gây dư luận xấu, làm ảnh hưởng đến vai trò
lãnh đạo của tổ chức đảng và uy tín của cá nhân”. Nguyên Phó Chủ nhiệm
UBKT Vũ Quốc Hùng bình luận về những khuyết điểm của vị quan đầu tỉnh Lữ
Ngọc Cư như sau: “Đó là những sự vụ lợi mà thực ra những điều này thì
ngay một học sinh phổ thông cũng nhận biết được đó là việc xấu”. Nhưng
ông Cư có phải là một trong “bộ phận không nhỏ”? Và khi đã phát hiện sai
phạm thì liệu điều chuyển “một trong bộ phận không nhỏ” từ cơ quan này
sang cơ quan khác có phải là hình thức “xử lý”? Câu trả lời có lẽ là nên
dành cho Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Tháng 5 năm ngoái, khi tiếp xúc
cử tri Quận 1, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang khẳng định với cử tri sẽ
rà soát, để thay đổi, tất cả các khâu, thể chế, tổ chức , con người nào
chưa đáp ứng được mục tiêu đẩy lùi tham nhũng, lãng phí: “Trước đây chỉ
một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy
xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu,
tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy
sâu là “chết” cái đất nước này”. Phát hiện ra được một “con sâu” là
việc khó, rất khó. Nhưng ngay cả khi đã phát hiện được thì việc xử lý
thế nào để người dân tin tưởng vào sự nghiêm minh, có lẽ, cũng chẳng dễ
dàng. Bởi việc thuyên chuyển đối với những cá nhân đã sai phạm rành rành
và nghiêm trọng đến như vậy, có khác gì bỏ con sâu từ cái cây này sang
cái cây khác. Thời phong kiến có câu “Hình bất thượng đại phu”, tức hình
luật chẳng bao giờ phạm được tới quan quyền. Không lẽ câu đó đúng cả
ngay trong một xã hội vẫn vỗ ngực cho mình là “thượng tôn pháp luật”?
https://daotuanddk.wordpress.com/2012/10/08/bo-sau-tu-cay-nay-sang-cay-khac/
Lãnh đạo đất nước thì không thể “vinh thân phì gia”
“Nếu một vị lãnh đạo đất nước không kiềm chế được chủ nghĩa cá nhân,
chỉ lao vào sự “vinh thân phì gia” và đặc biệt là hay nói theo kiểu mị
dân, mà không biết nhân dân thực sự khổ sở ra sao, đang suy nghĩ gì thì
làm sao có thể lãnh đạo cả một đất nước”
-Nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tổ chức TƯ Lê Quang Thưởng trả
lời phỏng vấn xung quanh câu chuyện công tác cán bộ nhân Hội nghị TƯ 6
đang bàn đến vấn đề quy hoạch cán bộ cấp chiến lược tầm Ban Chấp hành
Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư. Ông nói:
Quy hoạch “có vấn đề”, nhưng điều biến nguyên nhân thành hậu quả, theo
tôi, là vì việc đánh giá cán bộ chưa căn cứ vào hiệu quả của việc làm
thực tiễn. Đánh giá DN thì cái tài đức qua hiệu quả sản xuất kinh doanh
và nghĩa vụ đối với nhà nước, trách nhiệm đối với xã hội. Đánh giá cán
bộ lãnh đạo thì phải căn cứ vào chức năng nhiệm vụ, sản phẩm thực tiễn,
vào hiệu quả công việc được xã hội công nhận. Chứ không thể đâu cũng
thấy kể lể thành tích chung chung, không thấy rõ dấu ấn. Chủ nghĩa hình
thức, căn bệnh thành tích và sự thỏa hiệp trong đánh giá đang bóp méo
việc đánh giá cán bộ và sinh ra tình trạng phố biến là người làm nhiều
như người làm ít, người làm ít như người không làm. Tốt xấu lẫn lộn.
Thật giả không thể phân biệt.
Đánh giá cán bộ, trước hết phải từ việc bản thân cán bộ đánh giá mình,
tập thể đánh giá, cơ quan quản lý đánh giá và quần chúng nhân dân đánh
giá. Ngay cả khi người dân không thể đánh giá thì đó cũng chính là
khuyết điểm của cán bộ, vì đó chính là một biểu hiện xa dân. Nếu đánh
giá cán bộ lãnh đạo không căn cứ vào sự thừa nhận rộng rãi của dư luận,
của nhân dân về sự bền vững, hợp lý, hợp tình, hợp lòng dân qua các công
việc mà họ đã làm thì tài đức chỉ là những sáo ngữ và việc đánh giá
cũng chỉ là chuyện khơi khơi bên lề, không bao giờ thực chất được.
Dân cần biết “chương trình hành động” của người lãnh đạo
PV: Lâu nay khái niệm công tác tổ chức cán bộ ở ta là công tác bí mật, thậm chí là “vùng cấm”. Sự bí mật có mâu thuẫn với nguyên tắc dân chủ, công khai minh bạch?
Ông Lê Quang Thưởng: Cán bộ , từ nguyên thủ quốc gia
cho đến ông chủ tịch xã lãnh đạo ai nếu không phải là nhân dân. Chính vì
thế, chỉ đến khi người dân được trực tiếp cầm lá phiếu bầu lãnh đạo thì
người lãnh đạo mới thực sự mang tính đại diện, mới thực sự phải chăm
chút đến những người cầm phiếu bầu mình. Trong khi Hội nghị TƯ đang họp
thì ở Hoa Kỳ, tổng thống đương nhiệm Barack Obama đã có cuộc tranh luận
công khai với ứng viên tổng thống Mitt Romney về kinh tế suy thoái, thâm
hụt ngân sách, về chính sách thuế khóa, cải cách y tế, thậm chí cả việc
bơm tiền vào những công ty làm ăn thua lỗ. Ngoài câu chuyện đây là
những vấn đề ta vẫn gọi là “quốc kế dân sinh”, liên quan trực tiếp đến
quyền lợi của người dân, thì sự công khai về nhân sự cao cấp nhất của
một đất nước, không chỉ đối với người Mỹ mà trực tiếp tới cả thế giới. Ở
ta, không có việc tranh cử. Cũng đang có một thiếu sót cơ bản là
“Chương trình hành động”. Dù đây thực chất là 1 lời hứa với dân. Theo
tôi, “công tác cán bộ” dù ở cấp nào cũng phải hướng tới việc một vị trí
cần có nhiều lựa chọn, nhiều ứng viên và nhất thiết các ứng viên phải có
chương trình hành động công khai cho dân biết. Bởi có công khai thì
người dân mới biết, mới phân định, mới lựa chọn được người lãnh đạo đất
nước. Hiện nay, người ta đang yêu cầu công khai tất cả. Nhưng như thế
cũng là cực đoan. Nếu quan niệm quy hoạch là tạo nguồn thì việc đưa vào
quy hoạch cần công khai để dân biết, dân giám sát. Theo tôi, cái cần
công khai là ở vấn đề kiểm điểm hàng năm, hàng nhiệm kỳ về công tác đánh
giá nhân sự. Công khai những ưu khuyết của các nhân sự. Cái đó mới là
quan trọng.
PV: Chủ tịch Trương Tấn Sang vào Bộ chính trị khi mới 47 tuổi, Thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng vào Bộ chính trị năm 47 tuổi. Độ tuổi theo
ông có ý nghĩa thế nào đối với những nhân sự lãnh đạo đất nước?
Ông Lê Quang Thưởng: Nước nào cũng có những quy định về
độ tuổi tham gia lãnh đạo. Nhưng độ tuổi hay bằng cấp chỉ là điều kiện,
chứ không phải là tiêu chuẩn và cũng chỉ mang tính tương đối không nên
máy móc hóa vấn đề. George H. W. Bush đắc cử Tổng thống Mỹ khi ông đã 77
tuổi. Trong khi đó, Benazir Bhutto trở thành Tổng thống Pakistan khi bà
mới 35 tuổi. Không nói đâu xa, ngay bên hàng xóm của
chúng ta, bàYingluck Shinawatra trở thành nữ Thủ tướng đầu tiên của Thái
Lan khi bà 44 tuổi. Điều quan trọng nằm ở chất lượng con người, ở
khả năng lãnh đạo đất nước của từng cá nhân và sự tín nhiệm của người
dân đối với họ chứ không phải họ bao nhiêu tuổi, nam hay nữ, ở vùng miền
nào, lý lịch ra sao. Tuy nhiên, trong công tác cán bộ, đưa vào quy
hoạch thì dứt khoát phải đủ tuổi làm việc 2 nhiệm kỳ. Đưa vào cấp ủy lần
đầu cũng thế. Vì có như vậy người cán bộ mới có đủ điều kiện thời gian
cống hiến. Tuy nhiên, không nên máy móc hóa quy định về tuổi.
Nhìn cán bộ dưới lăng kính nhân dân
PV: Câu hỏi cuối cùng, với tư cách là một công dân, một
người lâu năm làm công tác tổ chức, theo ông, các chức danh lãnh đạo đất
nước như Tổng Bí Thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, cần phải có tiêu chuẩn
gì?
Ông Lê Quang Thưởng: Công tác cán bộ là cực kỳ
quan trọng. Đảng tổng kết nguyên nhân của công tác cán bộ là nguyên nhân
của mọi nguyên nhân. Công tác cán bộ của chúng ta đang nói tới tiêu
chuẩn “đức tài”, từ chức danh Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng đến
cán bộ cấp xã đều cùng những tiêu chuẩn đức tài như nhau nhưng có yêu
cầu khác nhau. Có bản lĩnh chính trị, và thể hiện là ủng hộ cái đúng,
đấu tranh với cái sai, không khoan nhượng với tiêu cực, đặc biệt, đối
với nhân sự chiến lược, cái tài phải thể hiện ở tầm nhìn, trí tuệ để có
thể định hướng đúng những vấn đề của đất nước. Chúng ta có cả một thời
bao cấp dài để chứng minh cho điều này. Và một nhà lãnh đạo đất nước cần
phải kinh qua hoạt động thực tiễn. Đây là yếu tố rất quan trọng, vì
kinh nghiệm lãnh đạo là thứ không thể học ở đâu được, đặc biệt trong
hoàn cảnh đất nước đang phát triển, còn nhiều khó khăn, nếu chỉ lấy cán
bộ theo “tư duy bằng cấp” đơn thuần thì sẽ rất xa lạ với thực tế. Thủ
tướng Võ Văn Kiệt, người được người dân yêu mến và ngợi khen đã từng
trải qua những cương vị thực tiễn rất phong phú và vì thế các chủ
trương, chính sách luôn sát với thực tiễn. Nhưng điều mà người dân và cử
tri trông chờ ở các vị lãnh đạo đất nước còn là câu chuyện phẩm cách và
sự gần dân. Bác Hồ của chúng ta cho rằng: Cán bộ tốt phải có 5 đức
tính: Nhân, nghĩa, trí, dũng, liêm, mà trong đó: “Không phải là đạo đức
thủ cựu. Nó là đạo đức mới, đạo đức vĩ đại, nó không phải vì danh vọng
cá nhân mà vì lợi ích chung của Đảng, của dân tộc, của loài người”.
Gần đây, người dân bức xúc nhất về câu chuyện lợi ích nhóm, ở cả khía
cạnh nhóm lợi ích chi phối các chính sách và cả khía cạnh những người
lãnh đạo để vợ con người thân lợi dụng vị trí công tác của mình làm giàu
không chính đáng. Điều này làm mất mát lòng tin ghê gớm. Tất cả những
điều đó, với tư cách là người bị tác động bởi chính sách, người dân biết
cả. Chỉ có điều họ có nói ra hay không, hoặc có dám nói ra hay không mà
thôi. Những lời than vãn và hiện thực cuộc sống của người dân đòi hỏi
những người làm công tác cán bộ phải nhìn cán bộ dưới lăng kính nhân
dân. Nếu một vị lãnh đạo đất nước không kiềm chế được chủ nghĩa cá nhân,
chỉ lao vào sự “vinh thân phì gia” và đặc biệt là hay nói theo kiểu mị
dân, mà không biết nhân dân thực sự khổ sở ra sao, đang suy nghĩ gì thì
làm sao có thể lãnh đạo cả một đất nước. Sự vì dân, tôn trọng nhân dân
vì thế, phải được đặt lên hàng đầu. Và sự vì dân phải được thể hiện bằng
những việc cụ thể, công khai quan điểm một cách rạch ròi. Và không có
sự vì dân, tôn trọng nhân dân nào hơn là việc đối thoại với dân, lắng
nghe dân để thấu hiểu lòng dân. Nếu cán bộ không đối thoại với dân thì
sự “lầu son gác tía” thời phong kiến, hay “phòng máy lạnh” bây giờ sẽ
chỉ sinh ra sự xa dân mà biểu hiện chính là những chính sách không vì
dân, những chính sách chưa ban hành đã lạc hậu với thực tế.
Xin trân trọng cảm ơn ông
https://daotuanddk.wordpress.com/2012/10/09/lanh-dao-dat-nuoc-thi-khong-the-vinh-than-phi-gia/
Ai đang cầm đầu dây thòng lọng?
Khi chính quyền khắp nơi phải dùng đến chuyên chính vô sản để thu hồi
đất dù “đã bồi thường” cho dân, thì việc đó chỉ càng phản ánh sâu sắc
hơn tính chất của việc tước đoạt
Kỷ lục về sự chênh lệch giữa giá đất mà các nhà đầu tư bán ngoài thị trường và giá đền bù khi thu hồi của dân là bao nhiêu lần?
35 lần, như báo cáo của Quốc hội?
Không, con số đó chưa phải là mức độ kỷ lục. Một khảo sát của Viện Chính
sách và Chiến lược phát triển nông nghiệp nông thôn đưa ra một ví dụ
khủng khiếp về sự chênh lệch giá: Ở Bắc Ninh, giá thu hồi của dân là
200.000 đồng/m2 và giá bán ngoài thị trường là 35 triệu đồng/m2. Gấp 175
lần.
Ngày hôm qua, khi các nhà làm luật “ngồi lại” với cộng đồng doanh nghiệp
để tìm cách tháo các nút thắt của luật đất đai, sự chênh lệch khủng
khiếp này đã được nói ra lời, và từ dùng nguyên văn là “tâm lý bị tước
đoạt”. Đúng hơn thì phải bỏ đi hai chữ “tâm lý”. Bởi sự chênh lệch giá
đang phản ánh hiện trạng người dân “bị tước đoạt” mỗi khi đất đai, từ
loại do ông bà tổ tiên để lại, cho đến ruộng vườn, ao hồ, đầm phá- chót
lọt mắt xanh nhà đầu tư nào đó. Dương Nội là một điển hình. Văn Giang là
một điển hình. Và Vụ Bản cũng là một điển hình khác. Liệu có thể gọi
khác đi khi bản chất câu chuyện là những người dân thấp cổ bé họng có
tài sản, dù chỉ là quyền sử dụng đất, đang bị buộc phải bán, với giá do
người mua ấn định, thông qua cái gọi là “khung giá” mà nhà nước ban
hành. Và khi dân chúng phải đối mặt với cửa quan, cũng là chuyện “vô
phúc đáo tụng đình”, chuyện con giun xéo lắm cũng quằn. Và khi chính
quyền khắp nơi phải dùng đến chuyên chính vô sản để thu hồi đất dù “đã
bồi thường” cho dân, thì việc đó chỉ càng phản ánh sâu sắc hơn tính chất
của việc tước đoạt.
Nghị quyết TƯ 5, đã đòi hỏi sự Luật Đất đai lần này phải được sửa đổi
một cách toàn diện. Nhưng dự thảo, đã được làm đi làm lại từ nhiều năm
nay đang chỉ cho thấy “Không có đột phá nào mới hơn so với Luật Đất đai
2003, trong khi vẫn giữ nguyên những hạn chế”.
Người dân, với tư cách là những người đã và đang mất đất, những nạn nhân
của kỷ lục “âm 175 lần về giá trị”, chưa thấy có gì là đột phá đã đành.
Nhưng sự lạ đã xảy ra, bởi bản thân cộng đồng doanh nghiệp, những người
được coi là bên “dương 175 lần về giá trị” cũng không thể không cất lời
than vãn về hàng loạt những “nút thắt” của Luật Đất đai sửa đổi: Đó là
việc chưa phân cấp để “ngăn ngừa sự tái xuất của tầng lớp lý trưởng”. Đó
là việc lẫn lộn khái niệm khi đất vừa là tài nguyên, vừa là tài sản. Và
nút thắt lớn nhất: Nguyên tắc giá “phù hợp với thị trường” còn méo mó,
mù mờ hơn là “sát với thị trường” như hiện nay. Hóa ra, cả các nhà đầu
tư, cả những người mất đất đều đã và đang là nạn nhân của Luật đất đai,
với tất tật mọi thứ quyền đều thuộc về nhà nước, về chính quyền.
Từ sau năm 1999, khái niệm thị trường bất động sản ra đời. Nhưng từ bấy,
quyền định giá tài sản, thứ quyền tối thiểu của một thị trường, hoặc ít
nhất là việc “được trưng mua”, thay vì “bị thu hồi”, vẫn là thứ quyền
xa vời đối với người dân.
Hôm qua, rất nhiều ý kiến đã được đưa ra để tháo cái thòng lọng “cơ chế
giá” đang thắt quanh dự thảo luật: Nguyên tắc giá công bằng thay cho xác
định giá đất phù hợp với giá thị trường; Nguyên tắc đồng thuận, với tối
thiểu 2/3 sự đồng thuận của người dân “mất đất”, với doanh nghiệp “được
đất”; Thay thế cơ chế “thu hồi” bằng cơ chế “trưng mua”…. Đây ít nhất
cũng là sự tiến bộ hơn nhiều so với sự trì trệ và bảo thủ trong đầu
những nhà làm luật đang ngồi tại Bộ Tài nguyên và Môi trường.
Nhưng nói gì thì nói, bản chất câu chuyện vẫn là quyền được định giá của
người dân. Và thứ quyền này chỉ có thể được thực hiện khi nhà nước trao
trả lại cho họ, ít nhất là việc để họ được trưng mua với một mức giá
thỏa thuận. Mới nói, người đang cầm 2 đầu sợi dây để có thể tháo nút
thắt, vì thế, không phải chỉ là những nhà làm luật, mà chính là Nhà
nước. Chỉ có điều họ muốn thực sự tháo nút hay không mà thôi.
https://daotuanddk.wordpress.com/2012/10/10/ai-dang-cam-dau-day-thong-long/
9 thg 6, 2012
Vốn ODA: Việt Nam nói "Đ.M. kiểm toán nhầm!"
Trong xã hội CSVN từ các cấp chính quyền, cơ quan, tổ chức TƯ đến cán bộ thôn xóm nơi xa xôi hẻo lánh thì cái văn hóa "Nhầm" và kéo theo những lời thề thốt, hứa hẹn, đổi trắng ra đen... hình như không có gì để ta phải bàn hay quan tâm. Bởi đó là bản chất của con người và chủ nghĩa cộng sản.
Ngày xưa khi Vua An Nam ta cử Trạng Nguyên đi sứ Tàu. Khi đến buổi Trạng vào chầu Thiên Tử Tàu thì quan quân Tàu trói một một người dân An Nam sống lưu lạc ở Tàu đưa vào và tâu vua xin trị tội người dân An Nam này vì phạm tội ăn trộm, với ý đồ làm nhục dân Nam,
Khát vốn: Bi hài đại gia thành 'cừu non'
(VEF.VN) - Mới đây, Phó Cục trưởng Cục thuế TP.HCM "bật mí" khiến dư luận té ngửa: "ngân hàng công bố hạ lãi suất nhưng lãi suất và chi phí vay vốn của doanh nghiệp không phải thấp như công bố. Cao hơn nhiều. Tôi có hồ sơ đàng hoàng để chứng minh... ".
Tâm sự về điều này, một DN đã nói, cay đắng cho rằng phương tiện thông tin, DN vẫn than vãn khó khăn vay vốn của ngân hàng. Tuy nhiên, đó chỉ mới là một phần, thực tế khủng khiếp hơn nhiều.
Cái đẹp, dối trá và...
Cả ba vụ việc trong tuần gây chấn động dư luận xã hội, mà chẳng vụ việc nào giống vụ việc nào. Nhưng nó đều là cái tham, sân, si của kiếp người và của cái thời kim tiền mà ra cả.
Cái đẹp và... cái nhơ
Vụ người mẫu, diễn viên H.H bị bắt vào chiều 24/5 tại nhà nghỉ của một khách sạn ở khu du lịch Đồng Mô (Sơn Tây, Hà Nội) vì tội bán dâm, giá "nghìn đô" chưa kịp lắng xuống, mới đây, cả xã hội rùm beng câu chuyện người đẹp chân dài M.X.
Từng đoạt giải hoa hậu khu vực Nam Mê Kông 2009 của các tỉnh Đồng bằng Sông Cửu Long (thực chất là Giải Nhất cuộc thi Người đẹp Sóc Trăng, thuộc khuôn khổ Hội chợ nông nghiệp quốc tế Mêkông Expo Sóc Trăng, và giành Giải phụ "Thí sinh ứng xử hay nhất"), M.X bị bắt trong một đường dây bán dâm, có giá 2.500 đô/ lần, quy mô lớn.
Nhưng M.X chưa phải chân dài được trả cao nhất. Có tin, giá cao nhất là một chân dài khác, hàng sao, với 8000 đô/ lần. Đó là cái giá "xác thịt" mà làng vui chơi này tự thỏa thuận với nhau. Chứ còn giá nhân phẩm chắc đều đồng hạng... "vô giá" (số 0)
Đường dây bán dâm này hội tụ đủ mặt "anh thư": Người mẫu, hoa khôi, diễn viên điện ảnh, sinh viên các trường đại học, chuyên nghiệp..., đóng trên địa bàn Tp Hồ Chí Minh.
Đặc biệt nữa, ngoài bán dâm, M.X còn kiêm nhiệm nghề "tú bà" chuyên tổ chức một đường dây bán dâm khác, quy mô nhỏ hơn với những cái tên "hot" không kém. Đó là Á khôi T.K, Hoa khôi Y.D, người mẫu N.T, hotgirl J.P...
Họ vốn gặp nhau ngang ngửa trên sàn thi hoa hậu, người đẹp, hoa khôi, người mẫu, thậm chí trên phim trường. Giờ lại ngang ngửa đọ tài bốc lửa trên sàn...bán thân xác. Nhìn những vẻ đẹp trong sáng, thanh tân ở họ, ai dám bảo họ từ trong những ổ "nhền nhện" vừa chui ra?
Và hài nhất, có thông tin từ một người đẹp, trước khi tranh ngôi thứ Người đẹp Sóc Trăng, M.X đã từng "làm gái"! Tuy nhiên Ban Tổ chức cuộc thi ngay khi đó, đã rất tự tin trả lời dư luận, rằng họ có những tiêu chí riêng. Dành riêng cho M.X chăng?
Buồn cười nhất là giới showbiz Việt, giờ nhìn nhau, ai cũng ngờ ngợ như đó là kẻ ...bán dâm.
Từng đoạt giải hoa hậu khu vực Nam Mê Kông 2009, M.X bị bắt trong một đường dây bán dâm, có giá 2.500 đô/ lần, quy mô lớn.
|
Nhưng nói thật, những scandal của các chân dài chỉ đủ sức làm "đầu câu chuyện" đàm tiếu các bà, các cô công sở, làm tăng lượng hit cho các báo "lá cải" hoặc "lá cải hóa" mà thôi. Chả đủ gây sốc, gây thất vọng cho ai...
Bởi từ lâu rồi, cứ nói tới chân dài là y rằng, dính liền như hình với bóng các scandal. Trước, scandal còn là cái khái niệm xấu, chứ giờ, có khối chân dài lại thích tạo scandal. Bởi có thế mới PR, đánh bóng thêm tên tuổi mình trong làng giải trí, cũng là một cách "tiến thân" và hốt tiền nhanh.
Nói cho công bằng, tiến thân và có nhiều tiền, ai cũng thích, chả ai chê. Nhưng tiến thân theo cách nào, và kiếm tiền theo cách nào mới là điều đáng nói. Vinh ở đó, và nhục cũng ở đó.
Chả thế, trước đây ít lâu, có một phát ngôn khá ấn tượng của một chân dài đã làm rộn các trang mạng, vì nó vừa tự tin, lại cũng vừa xuẩn ngốc: Sắc đẹp cũng là một tài năng.
Trong khi sắc đẹp của các chân dài này, thực ra mới chỉ là phương tiện... "bán thân" mà thôi. H.H, M.X, T.K, Y.D, N.T, J.P và còn những ai ai nữa chưa bị lộ, chắc chắn không phải là ngoại đạo, trên con đường sử dụng "tài năng sắc đẹp" để tiến thân vào... ê chề!
Chợt nghĩ về "Giải ứng xử hay nhất" của M.X đoạt được trong cuộc thi, và cả những câu trả lời ứng xử của những chân dài khác. Hẳn là các cô học thuộc làu làu, nào là phục vụ nhân quần, làm từ thiện, nào là vì quê hương, xã hội. Thôi thì đủ ý tứ cao xa, thánh thiện.
Thế nhưng thực tế, các chân dài lại chỉ chăm chăm phục vụ các...đại gia lắm bạc nhiều tiền, rửng mỡ? Việc bán thân nhục nhã của các cô liệu có phải vì nhân quần? Hay chỉ góp phần thêm vào sự băng hoại văn hóa, làm xã hội thêm bất an?
Cái Đẹp muôn đời được tôn vinh bởi nó hàm chứa những giá trị chân- thiện -mỹ. Nhưng khi đã dấn thân vào con đường bán thân, "cái đẹp" không chỉ bị các đại gia trước hết chà đạp bằng... nghìn đô, kèm sự khinh miệt trong lòng, mà "cái đẹp" khi đó cũng đã ...nhuốm bùn.
Theo thông tin mới nhất, 4 đại gia này đích thị là đại gia... chân đất- nông dân, đều ở xã Vĩnh Lộc B, Vĩnh Lộc A, và xã Bình Hưng, thuộc huyện Bình Chánh chuyên nghề buôn bán đất đai.
Có một bài thơ nổi tiếng của một nhà thơ cách mạng trong quá khứ, an ủi kiếp đời dơ bằng những câu thơ nhân ái, thấm đẫm niềm thương số phận những người con gái không may lạc lối:
Ngày mai trong nắng trắng ngần/ Cô thôi sống kiếp đày thân giang hồ/ Ngày mai bao lớp đời dơ / Sẽ tan như đám mây mờ đêm nay/ Cô ơi tháng rộng ngày dài/ Mở lòng ra đón ngày mai huy hoàng...
Nếu còn sống đến tận hôm nay, nhà thơ nọ sẽ làm những câu thơ thế nào nhỉ? Ai đầy đọa các cô lạc lối vào bùn đen trong "ngày mai huy hoàng" này? Hay chính vì tối mắt trước cảnh giàu sang đột biến của không ít kẻ tham nhũng, làm giầu bất chính, mà các cô cũng quyết tự nhuốm bùn dơ, với tham vọng muốn biến sắc đẹp thành ...tiền bạc thật nhanh, như một cổ tích thời hiện đại.
Tiếc thay thời nay, không có những ông tiên, ông bụt, mà chỉ có những gã, những thằng... phù thủy, yêu ma.
Và vì thế cái Đẹp, từ các cô, cũng đang biến thành...cái nhơ!
Dối trá nói về ...dối trá
Một sự kiện khác nổi bật được xã hội bàn luận ầm ĩ không kém, là kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2012. Ầm ĩ vì kỳ thi năm nay, có một đề thi Văn khá "mở" và ấn tượng: "Thói dối trá là biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội".
Cũng phải khen cho người ra đề, và ngành GD, đã bám sát thực trạng đạo lý xã hội, bám sát thông tin báo chí.
Nhưng khi ra một đề thi về sự dối trá, hoặc là ngành GD đã tự tay "vả" vào mặt mình không thương tiếc. Hoặc ngành vô tình bắt thí sinh tiếp tục nói dối, khi đánh đố thí sinh phê phán thói dối trá.
Đánh đố, bởi từ lâu ngành mắc bạo bệnh dối trá- nói một cách văn vẻ là "bệnh thành tích", và đã không có cơ cứu chữa.
Trong khi liên miên giơ cao khẩu hiệu Hai không, từ năm 2007 (nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích), thì chỉ sau năm đó đến nay, năm nào, tỷ lệ tốt nghiệp của các tỉnh, nhất là vùng GD khó khăn cũng "lội ngược dòng" một cách tài tình. Đến mức ngay các chuyên gia khảo thí cũng "botay.com", không thể giải thích nổi hiện tượng này.
Có câu triết lý của một kẻ nào đó từ những thế kỷ trước: "Cứ nói dối, nói dối, nói dối mãi thì thiên hạ sẽ tin." Khổ nỗi, đây là thế kỷ 21, thế kỷ của Thế giới phẳng, của IT, không phải thế kỷ của sự "độc tài" thông tin. Nên sự mất thiêng của ngành GD, không phải do cái tai thiên hạ quá thính. Mà do thiên hạ chỉ nhìn vào các việc làm để kiểm chứng khẩu hiệu của ngành.
Đánh đố, bởi có kỳ thi nào, thí sinh không có trò gian lận?
Chứng cớ là ngay lập tức, một clip (và nay được biết, có rất nhiều clip) quay về gian lận thi cử của cả giám thị coi thi lẫn thí sinh, ở Trường THPT dân lập Đồi Ngô (Lục Nam- Bắc Giang) được tung lên trên báo chí, như một minh chứng hài hước, châm biếm ngay chính ngành. Có gì buồn hơn thế? Và cũng có gì thật hơn thế?
Ngộ nhất, ngay cả khi dư luận xã hội đã xôn xao về clip gian lận thi cử này, thì Phó Chủ tịch UBND huyện Lục Nam Nguyễn Đức Toàn, qua báo cáo của các hội đồng thi vẫn cho biết: "Không phát hiện dấu hiệu gì khác thường".
Hình ảnh cắt từ clip quay lại chuyện gian lận của phòng thi
|
Ông Nguyễn Đức Hiền, Giám đốc Sở GD Bắc Giang hẳn rất đắng. Nhưng xét cho cùng, ông không nên quá buồn. Vì Trường THPT Đồi Ngô chỉ không may là đồng chí bị lộ trong số những đồng chí chưa bị lộthôi. Điều này, hẳn ngành GD cả nước phải biết rõ nhất!
Tác giả của clip là một giáo viên họ Đỗ, và một thí sinh dự thi. Hình như, cái mầm chống tiêu cực Đỗ Việt Khoa vẫn luôn nảy nở. Cho dù thực chất, Đỗ Việt Khoa- người châm ngòi cho việc chống tiêu cực, từng được vinh danh là "Người đương thời" đã... hết thời.
Nhưng số đông dư luận cho rằng, clip đó như một câu trả lời đích đáng trước những kết luận kỳ thi nghiêm túc, an toàn năm nào Bộ GD cũng nhắc đi nhắc lại như một điệp khúc nhàm chán.
Còn dư luận xã hội đang chờ đợi cách xử lý của Sở GD Bắc Giang công minh ra sao. Nếu không có những biện pháp kỹ thuật đầu tư (như mắc camera tại các phòng thi, điểm thi) thì biết đâu, năm nào ngành GD cũng phải đứng trước những vụ việc nan giải kiểu này.
Chỉ tội nhất là em thí sinh quay clip, đã dự tính "sự nghiệp" đi làm phụ xe khách, vì có thể, khi bị phát hiện là thủ phạm quay phim, em sẽ bị đánh trượt, bị cấm thi. Hay em đã tiên liệu được "quả đắng" đầu tiên trong đời về cái sự đấu tranh là...tránh đâu?
Người viết không muốn bình luận gì về động cơ của thầy giáo họ Đỗ, vì số phận thầy trước đó, đã có những mắc mớ riêng với Trường THPT Đồi Ngô. Người viết chỉ nghĩ rằng, dối trá của ngành GD đâu phải của riêng một trường học dân lập, mà từ lâu nó đã là căn bệnh ăn vào hệ thống. Vậy thì sự thẳng thắn của hai thầy giáo họ Đỗ, cho dù có đáng quý, rút cục chỉ là hạt muối chân thành bỏ xuống biển giả dối mà thôi.
Cả hai, đang là những chú "dã tràng" bé nhỏ, vô vọng!
Tiêu cực tài chính hay nhầm?
Thế nhưng, khi bàn về vụ việc động trời của mấy chân dài, có không ít người bảo, việc bán thân của các cô ấy, tuy có nhơ nhớp thật, nhưng họ chỉ bán "vốn tự có" của mình. Có ê chề, chỉ ê chề cho thanh danh cá nhân họ. Chứ họ không bán thanh danh quốc gia, làm nhục quốc thể.
Dự án bỗng thành ... cái bánh ngọt của lòng tham...
Chả thế, GS Nguyễn Kế Hào (Bộ GD- ĐT) từng có tổng kết rất hay về cơ chế này: Tiền+ Quyền lực dự án.
|
Ấy là sự ám chỉ, dư luận xã hội đang bất bình, phẫn nộ vì vụ việc, 3 dự án tài trợ của ODA do các cơ quan khoa học- công nghệ Việt Nam nghiên cứu, liên quan chủ đề biến đổi khí hậu, bị Đan Mạch đình chỉ vì phát hiện tiêu cực tài chính. Mà việc này lại được Bộ Ngoại giao Đan Mạch tuyên bố ngay trước thềm hội nghị nhóm tư vấn các nhà tài trợ (CG) giữa kỳ năm 2012.
Đó là Dự án mã số 09-P03-VIE do Trung tâm quốc tế nghiên cứu biến đổi toàn cầu (ICARGC) thuộc ĐHQG Hà Nội thực hiện, sai phạm 4,4 tỉ đồng. Là Dự án mã số P1-08-VIE do Viện Địa lí (Viện Khoa học - Công nghệ VN), sai phạm đến 5,3 tỉ đồng. Và Dự án Mã số P2-08-VIE do Viện hải dương học (cũng thuộc Viện KH- CNVN) sai phạm 1,3 tỉ đồng. Cả ba dự án sai phạm lên đến hơn 11 tỷ đồng, chiếm tỷ lệ 23% trên tổng số tiền 69 tỷ đồng tài trợ.
Tiêu cực tài chính của cả 3 dự án này đều do Công ty kiểm toán Price Waterhouse Coopers (PWC) thực hiện điều tra độc lập phát hiện, theo yêu cầu của Đan Mạch.
Tiêu cực tài chính là cách nói... lịch sự!
Tiêu cực tài chính ở các dự án, mà từ cán bộ quản lý đến nhân viên đều được tập huấn nghiệp vụ kỹ càng trước khi triển khai, chỉ có thể nói là cố tình, khó đổ tội cho sự vô tình hoặc yếu kém.
Nhất là có những khoản chi hàng tỷ đồng được sử dụng không có chứng từ. Chi cho nhân viên làm kiểm kê, thu thập số liệu trong khi họ đã được trả lương. Rồi chi lương, thù lao cho nhiều người... nhưng không rõ công việc cụ thể. Thậm chí, có hẳn cả khoản chi gần 900 triệu đồng làm học bổng cho con gái yêu của điều phối viên dự án, để rồi cô này, học xong rời viện ngay.
Dự án bỗng thành ... cái bánh ngọt của lòng tham.
Đại sứ Đan Mạch John Neilsen (trái) khi bắt đầu triển khai tài trợ vốn ODA cho các dự án biến đổi khí hậu ở Việt Nam.
|
Không biết các chuyên gia quốc tế có ngạc nhiên không, chứ dân Việt, đặc biệt giới trí thức, khoa học hay làm các dự án, chả ai lấy làm ngỡ ngàng. Vì đây cũng không phải lần đầu tiên các dự án tài trợ theo vốn vay ODA phải... đỏ mặt xấu hổ. Tấm gương tày liếp Huỳnh Ngọc Sĩ (Dự án Đại lộ Đông Tây) còn rờ rỡ ra đó, nhưng chả ai thích soi.
Có điều giới khoa học- công nghệ, giới trí thức Việt, tư duy thì tự cho là mới, và cũng hay phê phán quản lý Nhà nước, nhưng lại thích viết chuyện ... "ngựa quen đường cũ" thế không biết!
Còn nếu nhìn sâu vào cách triển khai một dự án, mấy ai biết nỗi đắng cay, khi nghiên cứu khoa học trở thành ...công cụ kiếm sống, như báo SGTT Online (ngày 7/6) đã chỉ ra đích xác, với những cách làm lắt léo, ngóc ngách và tinh vi để người làm khoa học kiếm được chân làm dự án và mưu sinh? Chả thế, GS Nguyễn Kế Hào (Bộ GD- ĐT) từng có tổng kết rất hay về cơ chế này: Đó là Tiền+ Quyền lực dự án.
Con số hơn 11 tỷ không phải là con số quá lớn so với những con số nghìn tỷ thất thoát của nhiều dự án, công trình đi vay mượn khác, nhưng nó như chất "vữa" củng cố vững chắc thêm cái nhìn về sự "tham nhũng" không chừa bất cứ ai, bất cứ tầng lớp nào ở xứ sở này, cho dù đó là trí thức. Thật hổ thẹn!
Điều đắng hơn, giờ cứ nghe tới tài trợ ODA, là người ta lại nghĩ tới sự...đục khoét. Một sự bất tín, vạn sự bất tin là thế.
Thế nhưng, mới đây, một thông tin mới khiến “gió như được xoay chiều”: Kiểm toán cũng có thể nhầm! Đó là kết quả làm việc giữa Viện Địa lý Việt Nam, nơi có Dự án mang mã số P1-08-VIE triển khai, với Tòa Đại sứ Đan Mạch.
Theo ông Nguyễn Đình Kỳ, Viện trưởng, thì: “Họ (Công ty kiểm toán) không hiểu cách chi tiêu theo luật của Việt Nam”… Chi tiêu không vào túi ai cả, chỉ theo điều khoản này hoặc điều khoản khác.” Có điều, ông Kỳ cũng thừa nhận không thể giải thích cụ thể vì sự phức tạp của vấn đề.
Nhưng đó mới là chuyện của riêng Dự án thuộc Viện Địa lý. Còn hai dự án kia vẫn nằm trong dấu hỏi (?) của dư luận xã hội.
Lạy trời! Lúc nào thì hai Dự án của ĐHQG Hà Nội và của Viện Hải dương học (cũng thuộc Viện KH- CN Việt Nam) lại tiếp tục ra được kết luận: Kiểm toán nhầm! Để như cái “anh” Dự án của Viện Địa lý có quyền í a: Anh hay, anh đứng một mình vẫn… hay!
Giới chân dài đang biến cái Đẹp thành…cái nhơ
Còn giới trí thức, thông minh thế, mẫn tiệp thế, sao lại để cho cái Trí thành… cái nhầm nhỉ?
Kỳ Duyên
Nguồn: Tuần Việt Nam
Từ Liên Âu đến đồng Euro
LTS: Thời sự dồn dập hàng ngày trên cả địa cầu có thể giúp chúng ta biết được là chuyện gì đang xảy ra trên thế giới. Tuy nhiên, nhiều khi chúng ta không hiểu được vì sao lại xảy ra một biến cố như vậy, và hậu quả sau này sẽ ra sao... Cũng vì lý do ấy, nhật báo Người Việt mở thêm một tiết mục và lưu trữ trên trang mạng Người Việt Online để quý độc giả tham khảo. Ðó là mục “Hồ Sơ Người-Việt”, xuất hiện Thứ Năm mỗi tuần, với nội dung trình bày khung cảnh khách quan của một vấn đề và, nếu có thể, một số dự báo về tương lai hầu độc giả khỏi ngỡ ngàng khi sự biến xảy ra. Xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả...
Ảo lòi với sự phá giá “vé tàu nhanh”
Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ thăm Cam Ranh. Người Tàu trổ tài nuôi cá bên quân cảng. Giá “tàu nhanh” bị phá ngoạn mục. Và Bộ Giáo dục ra đề thi về “sự dối trá”. Tất cả đều có một điểm chung: Đây là chuyện bình thường.
Trong số thường dân áo vài “đi xe ware, như cu ly, đèo em đi trà đá đê”, như trong lời bản nhạc nhái “Em yêu ảo lòi” đang hot trên mạng, hẳn có khối người đặt một dấu hỏi to đùng xung quanh cái sự sang của những người đẹp. Giàu chưa chắc đã sang, nhưng sang phần nhiều sinh ra từ giàu.
Ukraine, Ba Lan và con dao hai lưỡi Euro2012
Tác giả: Hung Ninh
(VEF.VN) - Mùa
giải Euro năm nay được tổ chức tại Ukraine và Ba Lan, hai quốc gia có
nhiều điểm khác nhau về tình hình kinh tế cũng như chính trị. Tuy nhiên,
tồn tại một nghi vấn chung cho cả hai quốc gia là liệu việc đăng cai
mùa giải có thể mang lại những khoản hời hay họ lại giẫm phải vết xe đổ
của Hy Lạp với Olympic Athens 2004?
Kinh tế Ukraine, Ba Lan: Bức tranh tương phản
Đại gia và nỗi đau bị siết nợ
Hơn lúc nào hết, nợ xấu như một bóng ma
dai dẳng đeo bám vào nền kinh tế ọp ẹp. Sự lùng nhùng của mớ nợ xấu đang
hàng ngày tiêu hao sinh lực của hệ thống tài chính - ngân hàng. Muốn
cứu vãn nền kinh tế không có cách nào khác là phải bắt đầu bằng việc làm
sạch nợ xấu.
Nợ: Từ quá hạn đến... xấu
NHÓM LỢI ÍCH & MƯU ĐỒ THÂU TÓM TÀI CHÍNH TIẾN ĐẾN CHÍNH TRỊ
Chỉ chưa đầy một năm qua, ở VN đã lộ rõ 02 nhóm lợi ích hành xử gần như sao y những gì đã diễn ra tại Nga vào những năm đầu của thập niên 90. Có thể chỉ mặt hai nhóm lợi ích đang bao trùm toàn bộ nền kinh tế - tài chính của Việt Nam:
Đó là: Nhóm lợi ích Thâu tóm ngân hàng và khuynh đảo hệ thống tín dụng: Nguyễn Đức Kiên (Còn gọi ‘Bầu Kiên’ hoặc ‘Kiên bạc’) - Trầm Bê - Nguyễn Thanh Phượng (NTP) – Thống đốc Nguyễn Văn Bình.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)